Chương 3: Cơ hội

Tiền tiết kiệm của Đan Thanh thì cũng chỉ có vài đồng bạc lẻ, chẳng đáng là bao so với khoản học phí trên trời.

Cậu đành tạm gác lại chuyện học, lao đầu vào đi làm.

Cậu ở nhờ nhà một người bạn. Ngày nào cũng đi sớm về khuya cày cuốc, nhưng lương ba cọc ba đồng chỉ đủ trang trải tiền xe với tiền ăn, có chắt bóp kiểu gì cũng không thể nào dành dụm nổi tiền học.

Chẳng bao lâu sau, ngay cả chỗ ở nhờ cũng chẳng còn.

Tất cả chỉ vì chuyện nam nữ.

Người cho cậu tá túc là một cậu bạn thân hồi cấp ba, người từng kề vai sát cánh cùng cậu giành giải nhất trong trận chung kết bóng rổ thành phố.

Nguyễn Đan Thanh thật lòng biết ơn sự giúp đỡ ấy, nên không cần ai nhắc, mọi việc trong nhà đều gánh hết.

Bóng đèn hỏng thì thay, vòi nước rỉ thì sửa, rác đúng giờ mang đổ, sàn nhà lúc nào cũng sạch bóng. Không chỉ thế, ngày nào cậu cũng đi chợ nấu cơm, khéo léo xoay xở trong khoản tiền eo hẹp để nấu những bữa ăn vừa ngon miệng vừa đủ chất.

Bạn gái của người bạn thấy vậy, ngày càng tỏ ra bất mãn với bạn trai mình, còn người bạn đó thì trút nỗi bất mãn đó lên Đan Thanh.

Đan Thanh trong lòng chỉ biết kêu trời, oan quá đi mất!

Cậu bận mưu sinh đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà chăm chút ngoại hình, làm gì có ý định "ve vãn" ai đâu!

Nhưng quả thật, cái số đào hoa nó vẫn cứ vận vào người cậu.

Không chỉ nhờ vẻ ngoài đẹp đẽ.

Nếu “tâm lý học phái nữ” được xem là một môn học, thì chắc chắn Nguyễn Đan Thanh sẽ đạt điểm tuyệt đối.

Từ thời cấp hai, trong khi đám con trai đồng trang lứa còn đang bô bô thể hiện mình, thì Đan Thanh đã biết cách cư xử như một quý ông lịch thiệp, chẳng bao giờ nói tục chửi bậy, áo sơ mi lúc nào cũng trắng phau, cổ tay áo tinh tươm.

Hơn nữa, cậu cực kỳ tinh ý, luôn biết đọc vị những ẩn ý lấp lánh sau ánh mắt của các cô gái, dù là lúc họ đang hờn dỗi hay chỉ là bông đùa.

Thế nên trên mặt trận tình yêu, chỉ cần cậu muốn, thì chưa từng thất bại.

Rồi chuyện gì đến cũng phải đến.

Một hôm, lúc Nguyễn Đan Thanh đang nấu cơm, bạn gái của người bạn đứng nhìn một lúc lâu, rồi đột nhiên bâng quơ đùa một câu: "Chi bằng cậu dọn qua nhà tớ đi, để tớ cũng được hưởng cảnh cơm ngon chăn ấm như thế này."

Nghe được câu đó, người bạn đó ngay lập tức nói kháy, bóng gió đuổi khéo cậu: "Tôi thấy cậu đừng có cố đấm ăn xôi nữa. Cứ bỏ học về nước đi."

Nguyễn Đan Thanh cố nén lòng tự trọng: "Tớ vẫn muốn cố thêm chút nữa."

Người bạn đó lại mỉa mai: "Cố cái gì? Đi làm chui như cậu thì đến mùa quýt nào mới kiếm đủ tiền học phí? Tôi thấy hay là cậu mở tài khoản OnlyFans đi, đảm bảo khách kéo đến nườm nượp."

Hay lắm.

Tình bạn này coi như chấm dứt.

Nguyễn Đan Thanh thở dài thườn thượt trong lòng, cuối cùng đề nghị: "Cho tôi vài ngày nữa, tìm được chỗ ở mới là tôi sẽ dọn đi ngay. Cảm ơn cậu đã giúp đỡ trong thời gian qua. Ân tình này, tôi nhất định sẽ đền đáp."

Cậu cảm thấy như mình đang đứng trước bờ vực thẳm.

Nhưng cậu không gục ngã, cũng chẳng rơi một giọt nước mắt.

Vì cậu tin rằng, ở một thành phố lớn như thế này, chỉ cần nỗ lực nhất định sẽ tìm được cơ hội.

Có lẽ ông trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ.

Một người bạn đã giới thiệu cho Nguyễn Đan Thanh một công việc tạm thời.

Một tiểu thư nhà giàu sẽ tổ chức tiệc sinh nhật tuổi hai mươi trên du thuyền hạng sang, cần tìm một "người đồng hành" vừa đẹp trai vừa lịch lãm để cùng ăn, cùng chơi trong một tuần.

Thù lao đủ cho Nguyễn Đan Thanh tiêu xài thoải mái nửa năm.

Nguyễn Đan Thanh gửi hồ sơ và giấy khám sức khỏe, sau đó thuận lợi qua vòng phỏng vấn.

Vào một ngày thu mát mẻ, cậu xách vali một mình lên du thuyền.