Ai ngờ, Nguyễn Đan Thanh vừa ăn xong, vừa mới đặt đũa xuống, đã nghe thấy Chử Thế Trạch cất tiếng hỏi mà chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Ăn no chưa?" Rồi nói: "Dọn dẹp xong rồi lại đây."
Làm gì?
Ban ngày ban mặt còn muốn à?
Nguyễn Đan Thanh lề mề bước đến bên cạnh hắn.
Chử Thế Trạch kéo Nguyễn Đan Thanh ngồi lên đùi mình.
Rồi hắn một mặt vẫn tiếp tục công việc, nghiêm túc trao đổi với đối tác qua điện thoại, mặt khác, tay lại luồn vào trong áo hoodie của Đan Thanh, mân mê làn da non mịn, đầu ngón tay khẽ trêu đùa hai nụ hồng nhỏ.
Nguyễn Đan Thanh không dám cựa quậy, kiên nhẫn đợi hắn gọi điện thoại xong, mặt đỏ tai hồng, vội nói: "Chử tiên sinh, hôm nay tôi có hẹn nộp bài tập nhóm, anh có thể để tôi làm xong rồi hẵng phụng sự anh được không?"
Chử Thế Trạch: "Ai bảo cậu làm bài tập thuê cho người ta, bài của mình còn chưa kịp làm."
Nguyễn Đan Thanh ấp úng: "Tôi phải giữ chữ tín."
Chử Thế Trạch bực bội liếc nhìn cậu, bàn tay còn vương hơi ấm rút ra khỏi áo Nguyễn Đan Thanh.
Nguyễn Đan Thanh vừa định đứng lên, đã bị một cánh tay siết chặt lấy eo, kéo ngồi sụp xuống.
"Khoan đã." Chử Thế Trạch nói.
"Còn chuyện gì nữa?"
Cậu thấy Chử Thế Trạch hôn nhẹ vào hõm cổ mình. Một nụ hôn ướŧ áŧ và nhẹ nhàng, gần như là dịu dàng. Hơi thở ấm áp phả vào tai ngưa ngứa: "Đổi sữa tắm à? Thơm lắm."
"Ngửi cả một đêm rồi mà giờ mới hỏi?"
Nguyễn Đan Thanh "ừm" một tiếng, đỏ mặt nhìn lên trần nhà nghĩ.
Chử Thế Trạch khẽ thì thầm: "Hay là làm một lần rồi hẵng làm bài. Cũng không tốn quá nhiều thời gian đâu." Nói rồi đưa tay cởϊ qυầи cậu.
"Anh nói mà chẳng giữ lời!" Nguyễn Đan Thanh trách.
"Tôi hứa lúc nào?"
"..." Hình như là không có thật.
Không lâu sau, Nguyễn Đan Thanh cuộn tròn trong lòng Chử Thế Trạch rêи ɾỉ ư ử.
Chân ghế khá cao, lại có thêm một lớp người, hai chân cậu lơ lửng không chạm đất, bắp chân run lẩy bẩy.
Cậu thà chết cũng không chịu cởϊ qυầи áo, cứ luôn miệng lải nhải: "Nói là chỉ làm một lần thôi nhé." "Em phải làm bài tập." "Không nộp thì sẽ gây phiền phức cho các thành viên khác." Cậu nhắc đi nhắc lại mấy lần.
Chử Thế Trạch dùng một cái thúc mạnh để bày tỏ bất mãn, rồi kết thúc qua loa, bực dọc nói: "Được rồi. Mang bài tập qua đây, tôi giám sát cậu làm."
Nguyễn Đan Thanh không vui.
"Mình có phải con nít đau mà còn bị giám sát làm bài tập?"
Cậu dây dưa cả buổi chiều, hễ bị hỏi thì bảo vẫn đang làm, hỏi lại thì ăn vạ làm nũng: "Anh cứ nhìn em hoài, em không thể tập trung được... Anh đừng nhìn em nữa... Hôm nay em sẽ làm xong một lèo, ngày mai em sẽ dành toàn bộ thời gian cho anh."
Nguyễn Đan Thanh vừa làm vừa chơi, thi thoảng lại lén lút bấm điện thoại.
Bạn cậu bỗng gửi một câu chuyện cười, cậu phải cố hết mới không phá lên cười.
Chử Thế Trạch hết kiên nhẫn: "Gửi bài tập qua đây."
"Em đang làm mà!" Cậu vội vàng nói dối.
Chử Thế Trạch: “Đưa tôi, tôi làm cho.”
Nguyễn Đan Thanh sững sờ: "... Hả?"Cậu kinh ngạc ngả người ra sau, lưng dán chặt vào ghế, "Thôi... thôi ạ."
Chử Thế Trạch: "Gửi qua đây."
Nguyễn Đan Thanh muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Cậu cũng không hiểu sao Chử Thế Trạch lại có thể làm được.
Nhưng quả thật chỉ một loáng là hắn đã hoàn thành rồi gửi lại cho cậu.
Cô bạn cùng nhóm nhận được bài tập liền nhắn: "Nguyễn Đan Thanh cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi. Sao hôm nay không đến lớp thế?"
Cô ấy còn hỏi: "Cuối tuần này mấy cậu ấy nói sẽ mở tiệc, cậu có đi không? Đi đi mà."
Cậu không thể trả lời.
Vì lúc đó cậu đang bị Chử Thế Trạch đè lên bàn ăn.
Chử Thế Trạch liếc thấy tin nhắn trên điện thoại, cười nói: "Muốn đi không? Chắc sẽ có nhiều cô gái đến mời cậu khiêu vũ lắm đấy."
Nguyễn Đan Thanh nào dám nhận lời, chỉ rêи ɾỉ: "Em sẽ không đi đâu, Chử tiên sinh. Em biết mình phải tuân thủ quy tắc của anh. Trước khi anh chán em, em tuyệt đối sẽ không tự ý yêu đương với con gái.”
Nghe vậy, Chử Thế Trạch lại trở nên dịu dàng: "Cái gì mà chán cậu..." Hắn hôn cậu: "Tôi nói thế lúc nào?"
Lão súc sinh này đúng là sáng nắng chiều mưa! Chẳng biết trong đầu đang nghĩ cái gì nữa!
Cứ thế.
Họ tiếp tục duy trì mối quan hệ tình nhân.
Chử Thế Trạch thường xuyên đến, giải tỏa áp lực lên người cậu xong lại vội vã rời đi.
Còn Nguyễn Đan Thanh thì toàn tâm toàn ý vào việc học.
Cũng có vài cô gái muốn tiếp cận cậu, mà lạ là còn có cả con trai nữa, nhưng cậu biết cái tính chuyên quyền, độc đoán của Chử Thế Trạch nên chẳng dám thân thiết với ai, nếu không người chịu khổ cuối cùng vẫn là cậu.
Nguyễn Đan Thanh quyết tâm "cải tà quy chính" rất hiệu quả.
Đến cuối mùa hè, cậu đã gần như hoàn thành đồ án tốt nghiệp, đang chuẩn bị portfolio để sau này về nước có thể dùng đi phỏng vấn.
Giữa tháng Tám, một người bạn họ Trần mời cậu tham dự tiệc sinh nhật.
Hồi Nguyễn Đan Thanh sa sút, cậu bạn này đã không chút do dự cho cậu mượn ba nghìn đô để xoay sở.
Ơn một giọt nước, báo đáp bằng cả dòng suối, cậu mang quà đến chung vui.