Nếu cứ để mặc cho Chử Thế Trạch muốn làm thì làm, thì cả đêm nay mình đừng hòng được yên.
Nguyễn Đan Thanh nghĩ thầm.
Trong phòng tắm một hiệp, lên giường lại thêm một hiệp nữa. Cậu cứ phải lựa lời, hết lần này đến lần khác kêu mệt, kêu không chịu nổi nữa, rồi lại viện cớ mai còn phải đi học, nhưng Chử Thế Trạch thì cứ kéo chân cậu ra, thẳng thừng bảo cậu mai cứ nghỉ học đi.
Nguyễn Đan Thanh không còn cách nào khác, đành phải rêи ɾỉ không ngớt. Chử Thế Trạch thấy cậu như vậy, ngỡ là cậu chịu không nổi thật, đành phải thu dọn "chiến trường", ôm cậu vào lòng vỗ về, hôn hít dỗ dành một lúc.
Cứ tưởng thế là đã kết thúc.
Nào ngờ thấy cậu mới hồi lại được đôi chút, Chử Thế Trạch lại đè người lên. Và Đan Thanh, lại bắt đầu bài ca rêи ɾỉ.
Hai người cứ thế giằng co, dây dưa mãi không dứt.
Kết cục là, cậu vẫn bị hành cho một trận ra trò.
Nguyễn Đan Thanh không nhớ nổi mình đã thϊếp đi lúc nào, có lẽ là hai ba giờ sáng.
Lúc tỉnh dậy, lưng đau eo mỏi.
Trong lòng cậu nhịn không được mà chửi: "Lão già khốn nạn, đúng là không phải người! Cứng mềm đều nuốt!
Nguyễn Đan Thanh có chút ghen tị.
Trong thế giới của đàn ông, tiêu chuẩn đánh giá một người đàn ông ưu tú là khác nhau, bất kể là địa vị, học vấn hay tính cách, duy chỉ có năng lực giường chiếu là thước đo tiêu chuẩn.
Nghe nói thời Hy Lạp cổ đại, ở Athens, Sparta và một số thành bang khác, một số người đàn ông lớn tuổi có địa vị trong xã hội sẽ thiết lập mối quan hệ đặc biệt với các thiếu niên. Người lớn tuổi có trách nhiệm dạy dỗ, hướng dẫn người trẻ, truyền thụ cho họ kiến thức về khoa học, chiến đấu, lễ giáo và cả... tìиɧ ɖu͙©.
Hồi đó, cậu học sinh cấp ba Nguyễn Đan Thanh đọc được đoạn này trong sách đã lập tức bĩu môi khinh bỉ: "Đồng tính thì cứ nói là đồng tính đi, còn bày đặt ra vẻ cao quý."
Chử Thế Trạch đã không còn ở trong phòng ngủ.
Đi rồi sao? Cậu vui vẻ nghĩ.
Cậu đi xuống lầu.
Cả căn biệt thự rộng lớn không một bóng người, hệt như một cung điện vàng son trống rỗng.
Phòng khách rộng rãi và sáng sủa, vì là nhà mới mua nên vẫn giữ nguyên lối trang trí của chủ cũ, với tông màu chủ đạo là trắng ấm, màu gỗ và cây xanh.
Chử Thế Trạch quần áo chỉnh tề, trên chiếc bàn dài trước mặt là một chiếc máy tính xách tay và một tách cà phê.
Hắn đeo một chiếc kính gọng kim loại mỏng, tròng mỏng không viền, tai đeo tai nghe bluetooth.
Trang phục vẫn là phong cách quen thuộc: áo sơ mi trắng, khoác thêm chiếc áo ghi lê cổ chữ V một hàng cúc, vạt áo ôm sát, càng tôn lên bờ vai rộng và vòng eo săn chắc.
Chất liệu là sợi cotton Ai Cập thượng hạng, một loại vải đắt tiền mềm mại và thoải mái, nhưng có nhược điểm là rất kén dáng, dáng không chuẩn một chút là mặc vào sẽ rất khó coi.
Nguyễn Đan Thanh chỉ công nhận mỗi gu ăn mặc của Chử Thế Trạch.
Ngay từ lần đầu tiên gặp hắn, cậu đã nghĩ rằng hắn rất biết cách ăn mặc, đúng là kiểu đàn ông old money.
Nhưng về sau quen lâu rồi, cậu mới phát hiện Chử Thế Trạch thực ra không mấy bận tâm đến chuyện ăn mặc, trong tủ quanh đi quẩn lại cũng chỉ vài kiểu cơ bản. Hồi hai mươi hắn mặc gì thì bây giờ vẫn mặc như thế, chỉ điều chỉnh lại kích thước mỗi năm.
Trên bàn có một đĩa thức ăn sáng được che bằng vải xô.
Sandwich bơ kèm thịt nguội, thêm vài quả dâu tây tươi và một ly sữa đậu nành hương hoa nhài.
Nửa Tây nửa Tàu, nhưng đều là những món cậu thích ăn.
Sữa đậu nành đã nguội, Nguyễn Đan Thanh đem đi hâm lại bằng lò vi sóng, rồi hỏi: "Những người khác đâu rồi?"
Chử Thế Trạch: "Làm việc xong tôi cho về rồi, lúc đấy cậu còn đang ngủ." Hắn nói tiếp: "Căn này hơi nhỏ, cách âm không tốt. Lỡ để người khác nghe thấy động tĩnh gì, cậu lại làm mình làm mẩy với tôi mấy ngày.”
Nguyễn Đan Thanh thầm chửi hắn trong lòng.
Cậu ngồi xuống ở đầu kia chiếc bàn gỗ sồi. Miệng cắn một miếng bánh thật to, má phồng lên, hỏi: "Lần này anh ở lại mấy ngày?"
Chử Thế Trạch nhàn nhạt nhìn cậu: "Ba ngày."
Nguyễn Đan Thanh cắn thêm một miếng sandwich, nghĩ bụng: "Vậy thì còn chịu được."
Một người ăn, một người làm việc, không khí có vẻ yên bình.