Chương 25: Đi học lại

Cuối cùng thì Nguyễn Đan Thanh cũng không bị "sa thải".

Chưa đầy hai ngày sau, cậu nhận được tin nhắn từ Chử Mạn Lệ: "Nghe nói cậu không chỉ được cậu tôi đưa đi dự tiệc mà còn đưa đến công ty nữa à?"

Giọng điệu nghe có vẻ rất ngưỡng mộ.

Hai người họ đã kết bạn trên du thuyền, nhưng từ đó hầu như không liên lạc.

Chử Mạn Lệ nói: "Xem ra cậu tôi thực sự rất thích cậu. Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy thích ai như vậy đâu."

"Tiêu chuẩn để gọi là “thích” của mấy người cũng thấp quá rồi đấy." Nguyễn Đan Thanh nghĩ thầm.

Kể từ đó, Chử Mạn Lệ bắt đầu tìm cậu nói chuyện nhiều hơn, như thể coi cậu là một nửa người nhà vậy.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Thoắt cái đã đến khai giảng kỳ học mùa xuân.

Nguyễn Đan Thanh trước đây chưa bao giờ là kiểu trò ngoan ham học, cứ mỗi mùa khai giảng là lại than trời trách đất. Nhưng lần này thì cậu lại vô cùng mong mỏi, chỉ mong ngủ một giấc là đã quay về trường học.

Có cái cớ đi học, cậu sẽ phải ở lại trường cố định, mà một người bận rộn như Chử Thế Trạch, tần suất đến tìm cậu chắc chắn sẽ giảm đi đáng kể.

Trước ngày nhập học, Chử Thế Trạch không thể thu xếp thời gian để đưa cậu đi, chỉ dặn dò trước khi cậu lên máy bay: "Đầu bếp, tài xế đều đã sắp xếp cho cậu rồi. Đi lại có vệ sĩ, tan học là phải về nhà. Ra ngoài có vệ sĩ, tan học phải về nhà ngay. Muốn đi chơi phải báo cáo, tụ tập bạn bè bình thường thì không sao, mấy cái tiệc tùng bát nháo thì cấm tuyệt đối."

Nói xong, còn hôn lên má cậu.

"Quản còn chặt hơn cả mẹ mình." Nguyễn Đan Thanh thầm nghĩ, rồi đáp: "Vâng. Lần sau gặp lại nhé, Chử tiên sinh." Nói xong, liền vội vã rời đi.

Nơi ở mới gần trường học, chỉ mất 15 phút lái xe. Một căn biệt thự nguyên căn, bề ngoài có hơi cũ, nhưng bên trong lại được thiết kế rất trang nhã, sân sau còn có cả hồ bơi. Hồ bơi lúc nào cũng có người chăm sóc, nước trong vắt, có thể dùng bất cứ lúc nào.

Người ta nói nhà đẹp như mỹ nhân, muốn đẹp thì phải rót tiền để duy trì.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Nguyễn Đan Thanh nhanh chóng tìm được một công việc gia sư trong cùng khu, đi bộ là tới, thù lao khá hậu hĩnh.

Cậu nhẩm tính, giờ có Chử Thế Trạch bao ăn bao ở, tiền làm thêm kia đều có thể tiết kiệm hết, đến lúc về nước cũng tích góp được một khoản kha khá.

Cộng thêm việc kinh doanh của bố mẹ đã khá hơn, họ đã gửi tiền học phí cho cậu nên bây giờ tài khoản ngân hàng của cậu hiện giờ có một số dư khá lớn.

Cậu dự định nửa năm nữa sẽ nói dối là mình học giỏi, xin được miễn giảm học phí, rồi gửi tiền lại cho gia đình.