Chử Thế Trạch đưa cậu đến phòng giải trí.
Ở đây có sách, rượu và đồ ăn ngon.
Điểm đến kế tiếp của họ là Paris, nên còn rất nhiều thời gian để gϊếŧ.
Liếc mắt nhìn một vòng, toàn là những cuốn sách bìa cứng của các tác phẩm văn học kinh điển của thế giới. Trùng hợp thay, phân nửa trong số đó đều là những cuốn cậu thích.
Nguyễn Đan Thanh rút cuốn Trà Hoa Nữ ra, lật ra tìm kiếm, nói: "Tôi thích nhất đoạn đầu, khi nàng Marguerite trêu chọc chàng Armand. Có một đoạn rất thú vị, ở đây này - Cho dù tôi chỉ sống được vài ngày nữa, thì vẫn hơn quãng thời gian anh yêu tôi." Cậu bắt chước giọng kịch nói, sinh động đến mức có hồn.
Vừa dứt lời, Chử Thế Trạch mỉm cười, dùng giọng trêu chọc tiếp lời: "Đừng nói những lời đó với tôi, xin em đấy."
Nguyễn Đan Thanh giật mình.
Không ngờ hắn lại đỡ lấy câu thoại của mình một cách tự nhiên và trơn tru đến thế.
Lão già này cũng có chút thú vị đấy chứ!
Cứ tưởng sách trên giá chỉ để làm cảnh thôi.
Sau đó, Chử Thế Trạch nói: "Tôi không thích bi kịch."
Nguyễn Đan Thanh: "Ngài cũng đọc mấy cuốn sách giải trí này sao?"
"Chẳng lẽ cậu nghĩ cả ngày tôi chỉ chăm chăm vào thị trường tài chính thôi à?"
"Ngài bận trăm công nghìn việc, cái sự vất vả ấy tôi làm sao mà tưởng tượng nổi."
"Những cuốn sách ở đây đều là những cuốn tôi đã đọc và thấy thú vị."
Nguyễn Đan Thanh vẫn còn đang mải nghĩ về "Trà Hoa Nữ", bỗng nhớ ra một giai thoại.
Có một quan điểm cho rằng, nguyên mẫu của nàng kỹ nữ Marie thực ra không hề yêu Alexandre Dumas con như trong truyện. Thậm chí trong thư, Dumas con còn viết với giọng đầy yêu hận rằng, nàng không thực sự thuộc về bất kỳ ai.
Mở tủ lạnh ra, cậu thấy có trái cây tươi.
Nguyễn Đan Thanh vớ lấy mấy quả dâu tây, cắn một miếng ngon lành, vừa thơm vừa ngọt. Khoảnh khắc ấy, cậu cảm động đến mức suýt rơi nước mắt. Dâu tây cậu mua ở siêu thị nước ngoài vừa cứng vừa trắng, giống như củ cải, chẳng ngon chút nào.
Chử Thế Trạch thấy cảnh đó thì bật cười: "Sau này cậu muốn ăn gì, tôi mua cho cậu."
Lần này thì Nguyễn Đan Thanh chân thành cảm kích: "Cảm ơn ngài, Chử tiên sinh!"
Chử Thế Trạch lại hỏi: "Thích bay lượn không?"
Đây là lần thứ hai hắn hỏi.
"Thích ạ." Nguyễn Đan Thanh trả lời, rồi dò hỏi: "... Chẳng lẽ ngài cũng biết lái máy bay?"
"Máy bay thương mại thì không, chỉ học qua loại nhỏ và trực thăng thôi."
"Ồ!"
Nhưng chắc cũng không có thời gian để dạy mình đâu!
"Tôi thích nhảy dù lượn hơn, hôm nào dẫn cậu đi chơi."
“Dạ, dạ dạ dạ.”
"Hôm nào là hôm nào?"
"Lời hứa của tư bản là thứ không đáng tin nhất trên đời." Nguyễn Đan Thanh thầm nghĩ.
Vả lại, bản thân cậu cũng không mấy hứng thú với những môn thể thao mạo hiểm.
Rủi ro quá lớn.
Nếu không may chết sớm thì bố mẹ và bạn bè sẽ đau lòng biết bao.
Cậu cho rằng những người có sở thích như vậy đều là những kẻ điên rồ, chỉ yêu bản thân mình, không quan tâm người khác có lo lắng cho họ hay không.
Không có vướng bận, ắt không có yếu đuối.
Lời editor: Rất highly recomend mọi người đọc Trà Hoa Nữ nhen, một tác phẩm văn học kinh điển. Rào trước là văn học kinh điển khá là khó nuốt khi có nhiều tầng lớp nghĩa cũng như vì nó kinh điển nên có khá nhiều bản dịch, mà bản dịch quyết định khá lớn đến độ hay của tác phẩm nên hãy cân nhắc kỹ càng trước khi xuống tiền nha.