Chương 14: Quý nhân phù trợ

Nguyễn Đan Thanh sống trong thấp thỏm lo sợ được chừng ba hôm thì cũng dần thả lỏng.

Chẳng có ai tìm đến cậu cả.

Những chuyện xảy ra trên con tàu đó tựa như một giấc mộng hoang đường, tỉnh dậy là tan hết, không để lại dấu vết gì.

Cũng phải thôi, Đan Thanh tự cười mình, cậu chỉ là một hạt cát nhỏ bé, có gì mà phải sợ chứ, sao có thể khiến cho Chử Thế Trạch phải bận lòng, chút tiền đó với hắn hẳn chỉ như muối bỏ bể thôi.

Nguyễn Đan Thanh vốn là người vô lo vô nghĩ, người nhà thường hay mắng yêu cậu là đồ vô tâm vô phế.

"Trời có sập cũng kệ, cứ đặt lưng xuống là ngủ, tỉnh dậy là xong luôn.”

Có gì to tát đâu? Ngay cái ngày nhận tin gia đình phá sản, bản thân có nguy cơ phải bỏ học, cậu cũng đâu có mất ngủ.

Cuộc sống của cậu lại quay về với guồng quay bình lặng vốn có.

Ấy thế mà mấy hôm nay lại có nhiều chuyện lạ xảy ra. Người thuê nhà trong khu cứ dọn ra dọn vào, vài gã "đầu gấu" cũng dọn đi nốt.

Hàng xóm hai bên cũng đổi thành mấy người đàn ông cao to lực lưỡng, trông như lính đặc nhiệm mới giải ngũ, chẳng bao giờ tụ tập tiệc tùng, lầm lì ít nói.

Chủ nhà bất ngờ ghé qua, bảo là đến sửa khóa cửa phòng ngủ bị hỏng, rồi thay luôn cái bếp ga với cái máy hút mùi cà tàng mà chẳng lấy một đồng.

An ninh khu phố cậu ở cũng tốt hẳn.

Trước đây, ở góc phố dưới nhà cậu là một điểm giao dịch cố định của mấy gã lưu manh hay rình rập, tay luôn đút túi quần, mắt la mày lét, nhưng dạo này bỗng dưng biến mất sạch sành sanh.

Nguyễn Đan Thanh kể lại những chuyện kỳ lạ gần đây cho một người bạn thân ở quê. Cậu cười hề hề: "Giống như câu nói nổi tiếng của Shelley, mùa đông đã đến, mùa xuân còn xa không? Biết đâu vận đen của mình đã hết, đợi năm sau mình trở lại trường, tốt nghiệp suôn sẻ, thế là khổ tận cam lai!”

Người bạn cảm thán: "Kỳ diệu ghê, cứ như có quý nhân âm thầm phù trợ cho cậu vậy."

Nghe đến đây, tim Nguyễn Đan Thanh bỗng giật nảy.

Cậu bất giác nghĩ đến Chử Thế Trạch.

Không... Không thể nào đâu?

Nghĩ nhiều rồi.

...

Thế nhưng, một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, thì nó sẽ bắt đầu sinh sôi như cỏ dại.

Đã mười bốn ngày trôi qua kể từ khi cậu rời khỏi tàu. Hôm đó, nhà hàng không xếp ca, Nguyễn Đan Thanh lặn lội một quãng đường xa lên thư viện để trả sách cũ và mượn sách mới rồi ngồi cắm cúi học bài.

Thoắt một cái, màn đêm đã buông xuống ngoài cửa sổ. Cậu vội vàng thu dọn đồ đạc để bắt kịp chuyến tàu điện ngầm.

Vừa bước ra khỏi cửa, một luồng gió lạnh buốt đã ùa vào mặt, cậu siết chặt chiếc áo khoác. Mấy hôm nay, nhiệt độ bỗng dưng giảm mạnh, mùa đông đã cận kề.

Nguyễn Đan Thanh vận trên người một cây đồ cũ, toàn là hàng lượm lặt từ mấy tiệm đồ si, cả bộ cộng lại chưa tới ba mươi đô, trông chẳng khác gì một kẻ vô gia cư. Cậu ăn mặc thế này vốn là để cho an toàn.

Nhưng hôm đó, mí mắt cậu cứ giật liên hồi, trong lòng cứ thấy bất an không yên.

Giờ cao điểm, ga tàu điện ngầm đông nghịt người, chen chúc như cá mòi trong hộp.

Bạn đã bao giờ trải qua chuyện này chưa? Một khi đã bắt đầu lo sợ, thì y như rằng sẽ gặp chuyện chẳng lành.

Nguyễn Đan Thanh cúi đầu thấp hơn, gần như vùi nửa mặt trong chiếc áo khoác gió rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đen lấy đầy cảnh giác. Cậu vô thức ôm chặt chiếc ba lô vào lòng. Dù sao thì chiếc máy tính bên trong cũng là một trong những tài sản quý giá nhất của cậu, trong đó còn chứa biết bao nhiêu tài liệu và bài tập!

Và rồi, cậu bị cướp.