Chương 12: Bỏ chạy

Chử Thế Trạch quay người bước vào phòng tắm.

Phải bình tĩnh lại.

Khó khăn lắm mới tìm được một tiểu mỹ nhân vừa ý, lại vừa ngoan ngoãn nghe lời như thế này...

Lẽ ra hắn nên thương hoa tiếc ngọc hơn một chút mới phải.

Vả lại, ngày tháng còn dài.

Tắm xong, tóc cũng chẳng buồn sấy, Chử Thế Trạch khoác vội chiếc áo choàng tắm bước ra. Trên chiếc giường nhàu nhĩ chỉ còn lại chăn gối lộn xộn và những vết loang ướŧ áŧ.

Còn Nguyễn Đan Thanh, đã biến mất không một dấu vết.

...

Từ khi sinh ra đến giờ, Nguyễn Đan Thanh chưa bao giờ chật vật đến thế.

Cậu rón rén như một tên trộm, rồi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.

Không biết lấy sức từ đâu ra nữa.

Mới nãy nằm trên giường, cậu vẫn còn thấy chỗ này đau chỗ kia nhức, chẳng còn hơi sức đâu mà đối phó với Chử Thế Trạch.

Ấy thế mà, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng sắp tới...

Khoan đã, chẳng lẽ tối nay lại phải đối mặt với Chử Thế Trạch nữa sao?

Không khéo buổi chiều đã bắt đầu rồi ấy chứ.

Nguyễn Đan Thanh: "..."

Lúc Nguyễn Đan Thanh hoàn hồn lại, thì cậu đã chạy ra khỏi phòng từ lúc nào không hay.

Hôm qua lúc lên tàu, cậu có nghe loáng thoáng là trưa nay tàu sẽ khởi hành, nhưng không hỏi cụ thể là mấy giờ.

Dù sao thì bây giờ tàu vẫn chưa nhổ neo.

Nếu còn chần chừ thêm nữa, thì trong một tuần lễ tiếp theo cho tận đến lúc tàu cập bến, cậu thật sự sẽ không còn đường nào để trốn.

Như đã nói trước đó, con tàu này thuộc sở hữu của Chử Thế Trạch.

Thế nên chắc bạn sẽ hiểu được nỗi bất an của Nguyễn Đan Thanh.

Đến một khúc quanh ngay gần nhà hàng, cậu lỡ va phải một người phục vụ. Cả khay bánh cupcake đổ nhào, kem bánh đủ màu sắc trét lem nhem lên chiếc áo sơ mi của cậu.

Người phục vụ túm lấy cậu chửi mắng om sòm. Cậu chỉ biết giơ tay lên, mồ hôi vã ra như tắm, rối rít xin lỗi.

"Nguyễn Đan Thanh?"

Phía sau có người gọi tên cậu.

Nguyễn Đan Thanh theo tiềng gọi quay đầu lại, thấy Chử Mạn Lệ và sáu, bảy người khác ăn mặc sành điệu, trông vô cùng náo nhiệt. Tất cả họ đều đang nhìn cậu chằm chằm.

Cậu xấu hổ đến tột độ, chỉ muốn đào ngay một cái lỗ mà chui xuống. Cậu đoán là mình đã cố nặn ra một nụ cười với họ. Một nụ cười gượng gạo, méo xệch để che đi sự xấu hổ.

Cậu chỉ nói một câu ngắn gọn: "Xin lỗi, tôi phải đi trước."

Rồi lại tiếp tục cắm đầu chạy trốn.

Hai ngày sau đó, Nguyễn Đan Thanh vẫn thường xuyên nhớ đến người phục vụ kia. Tuy khuôn mặt của người đó đã nhòa đi nhưng trong lòng cậu vẫn canh cánh một nỗi áy náy.

Cùng là phận làm thuê với nhau, cậu không muốn gây thêm phiền phức cho người khác.

Còn về Chử Thế Trạch...

... Thôi, tốt nhất là đừng nghĩ đến nữa.