Bàn tay to lớn lần dọc theo đường eo săn chắc.
Dừng lại ở mạn sườn.
Giữa không gian mờ ảo như sương khói, ga giường trắng tinh như tuyết mới.
Nguyễn Đan Thanh tự lừa dối mình bằng cách nhắm chặt hai mắt, nhưng càng làm thế, cậu lại càng cảm nhận rõ hơn từng cái chạm của người đàn ông. Những đầu ngón tay ấy như có ma lực, cứ thong dong vuốt ve, nhẹ nhàng khuấy động từng gợn sóng nhỏ li ti trên da thịt cậu.
"Thả lỏng đi. Ráng chịu đi. Đừng để ý nữa." Nguyễn Đan Thanh tự nhủ.
Cậu cố gắng tách rời cảm giác của thể xác khỏi những xúc cảm trong lòng.
Nhưng rất nhanh, hai thứ ấy lại lạc nhịp với nhau, lúc nhanh lúc chậm, khiến mọi thứ trở nên hư ảo và không thật.
Nhịp điệu của cuộc chơi không nằm trong tay cậu.
Ngược lại, điều đó càng khiến cậu khó chịu hơn.
Chử Thế Trạch là một gã thợ săn lõi lọc đầy kiên nhẫn. Đêm hãy còn dài, hắn có thừa thời gian để thong thả thấm đẫm và tỉ mẩn bóc tách từng cánh hoa vừa non nớt e lệ vừa bướng bỉnh khép mình trước mặt, để rồi chậm rãi nhấm nháp từng dư vị.
Trong làn lệ mờ, Nguyễn Đan Thanh nhìn thấy một bóng đen khổng lồ như thú vật bao trùm lấy mình.
Bờ vai của Chử Thế Trạch rất rộng, tấm lưng hình chữ V.
Bờ vai và cánh tay vạm vỡ gần như muốn xé toạc lớp vải áo sơ mi, hằn rõ từng thớ cơ cuồn cuộn sức mạnh. Cổ áo sơ mi đã mở hai... có lẽ ba khuy, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đếm, vậy mà trông hắn vẫn cứ chỉn chu và nghiêm cẩn đến lạ.
Chỉ có cậu là bị làm cho rối bời, hỗn loạn.
Chử Thế Trạch cúi đầu xuống.
So với làn da trắng nõn mềm mại của cậu thì lớp vải vest màu đen tuyền kia trông thật thô ráp và cứng cỏi.
Chắc chắn sẽ bị mài đỏ mất.
Cảnh tượng đó sẽ quyến rũ đến nhường nào.
Cung đã giương, tên đã đặt.
Nguyễn Đan Thanh hít một hơi thật sâu.
Nỗi nhục nhã nóng rẫy cứ như thiêu như đốt, không hề có điểm dừng.
Cậu nghĩ: "Phải chi lúc nãy mình nên nốc thêm vài ly nữa, say đến bất tỉnh nhân sự thì tốt biết mấy.”
Nếu vậy thì... Cậu đã không phải tỉnh táo để nhận ra rằng, thân là một thằng đàn ông, lại đang bị một thằng đàn ông khác chiếm đoạt.
Đây là sự sa đọa đến nhường nào?
Nguyễn Đan Thanh đưa cánh tay mềm nhũn lên định che mặt lại.
Nhưng Chử Thế Trạch không cho. Hắn giữ lấy tay cậu, cứng rắn ra lệnh: "Không được nhắm mắt. Nhìn tôi."
Nguyễn Đan Thanh ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn hắn, vừa uất ức vừa không dám cãi lời.
Chử Thế Trạch khẽ cười.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay cậu kéo lại gần.
Rồi Chử Thế Trạch cúi người xuống, cả cơ thể to lớn như trời sập đè chặt lấy cậu.
Nguyễn Đan Thanh không có chỗ nào để trốn, thân mình trôi nổi trên ga giường mềm mại, như bị một sức mạnh vô hình đẩy lên cao.
Chử Thế Trạch từ từ nói: "Cậu đã từng nghe câu kệ này chưa: Nếu lấy sắc tướng để thấy ta, lấy âm thanh để cầu ta thì người đó đang đi trên con đường tà đạo, không thể thấy được Như Lai*."
*: Câu kệ này nằm trong phần 26 của Kinh Kim Cang (金刚经 - Vajracchedikā Prajñāpāramitā Sūtra). Đây là lời dạy đanh thép và triệt để nhằm giải phóng tâm trí khỏi mọi sự trói buộc của khái niệm và hình ảnh, hướng đến một sự giác ngộ hoàn toàn tự do và tuyệt đối.
Nhưng trong hoàn cảnh này nó được dùng mục đích thao túng tâm lý một cách tinh vi với nghĩa như sau : “Nếu cậu coi đây chỉ là một giao dịch thể xác( tức là dùng sắc tướng để thấy ta) thì chính cậu mới là người đang "hành tà đạo", tầm thường hóa mọi thứ. Còn tôi, tôi đang ở một tầm cao hơn, tôi đang "thấy Như Lai" theo cách của riêng tôi."
Một câu nói của Phật giáo lại được nói trong hoàn cảnh này là một hành động giễu cợt, xúc phạm trắng trợn đối với giáo lý nhà Phật. Đây là dụng ý của tác giả để vẽ nên chân dung tâm lý phức tạp, ngạo mạn và độc hại của nhân vật Chử Thế Trạch. Nó phơi bày toàn bộ sự nguy hiểm, thâm độc và cái tôi bệnh hoạn của một kẻ có trí tuệ nhưng không có đạo đức.