Nguyễn Đan Thanh vốn là một đứa trẻ may mắn từ nhỏ.
Cậu vừa chào đời, việc làm ăn của bố mẹ đã phất lên như diều gặp gió. Đầu tư vào đâu là trúng đậm ở đấy, từ chứng khoán, vàng bạc cho đến nhà đất, khoản nào cũng thu về lợi nhuận kếch xù. Đến lúc cậu vào mẫu giáo, cả nhà đã chuyển vào biệt thự, ba bữa bốn mùa đều có người giúp việc chăm lo chu toàn.
Đã thế, ông trời còn phú cho cậu một cái nhan sắc hơn người.
Rõ ràng những người khác trong nhà cũng thuộc dạng ưa nhìn. Lấy ví dụ như mấy anh chị em họ của cậu đều là da trắng tóc đen, răng đều hạt bắp, ở trường cũng là những gương mắt nổi bật. Thế mà lạ thay, hễ cứ đứng cạnh Nguyễn Đan Thanh chụp một tấm hình là lập tức bị dìm đến thô kệch.
Bé Đan Thanh năm bốn tuổi đã là một tiểu mỹ nhân. Ngày đầu tiên đi học mẫu giáo đã gây náo động toàn trường.
Bạn nhỏ, bạn to thậm chí cả thầy cô giáo đều xúm đen xúm đỏ lại ngắm cậu, ấy vậy mà nhân vật chính lại tỉnh bơ ngồi chơi xếp hình.
Về nhà, mẹ hỏi cậu có sợ không.
Bé Đan Thanh bình thản nói: "Con đẹp mà, mọi người thích con là chuyện đương nhiên."
Mẹ nghe xong thì nghẹn lời, thầm nghĩ: "Trời đất, cái cục bông bé tí này mà đã biết cậy mình đẹp sinh kiêu cơ đấy!"
Thế là mẹ đành lựa lời khuyên nhủ: "Con ạ, người ta nói cái nết đánh chết cái đẹp*. Dù mình có xinh đến mấy mà không ngoan, không học giỏi thì cũng không ai yêu quý lâu đâu. Con nhớ chưa nào?"
*: Nguyên văn 以貌取人,失之子羽 một câu nói của Khổng Tử nói về vấn đề nhìn mặt bắt hình dong mà đưa ra đánh giá sai lầm Tử Vũ - một học trò có dung mạo xấu xí của ông.
Ai ngờ bé Đan Thanh đáp lại bằng cách ê a hát đồng dao mà cô giáo mới dạy một lần: “Thỏ trắng nhỏ, nhảy tung tăng. Xuyên rừng cây, qua cầu gỗ. Chạy rất nhanh, nhảy rất cao. Ai cũng gọi là Nhảy Nhót...”
Mẹ thấy thế thì càng lo: "Đã đẹp lại còn thông minh, chỉ sợ chẳng bao giờ biết thế nào là thất bại, mà lại bị mọi người chiều hư mất.”
Bà nội thì không cho là vậy, vui vẻ nói: "Hư cái gì mà hư? Trẻ hư không chiều cũng tự hư, trẻ ngoan thì có chiều mấy cũng không hư được."
Mẹ chỉ im lặng không nói gì thêm.
Bà nội của Nguyễn Đan Thanh vốn là tiểu thư con nhà quan lại thời xưa, tiền thì chẳng còn, nhưng cái cốt cách thì vẫn còn đó.
Bà rất ưng cái phong thái "cậu ấm" của cháu trai nhỏ. Không ai dạy mà cậu đã biết ăn cá là phải chọn miếng thịt má mềm ngọt, ăn yến sào thì phải ăn phần tim yến.
Nhưng hễ có món gì ngon, là cậu đều mang đến cho mẹ đầu tiên, chẳng bao giờ giữ cho riêng mình.
Mẹ làm cho cậu bát cơm trộn canh đơn giản, cậu cũng ăn ngon lành.
Cậu còn biết ngồi đợi bố mẹ đi làm về. Hễ thấy bóng dáng hai người là lập tức sà vòng lòng hôn má từng người một, rồi nũng nịu: "Bố mẹ đi làm vất vả quá rồi. Bé nhớ bố mẹ lắm."
Bố mẹ nhiều khi ngồi thủ thỉ với nhau:
"Lũ trẻ bây giờ khác thật, ngày xưa mình ngồi không thẳng lưng là bị vụt vào lòng bàn tay rồi. Bố mẹ chỉ cần liếc một cái là răm rắp tuân theo. Đâu như nó? Còn dám sán lại đòi ôm ấp vỗ về."
"Vậy lần sau anh thử từ chối xem. Anh đóng vai ác, em đóng vai hiền. Đúng chuẩn gia đình truyền thống nghiêm phụ từ mẫu."
"Đánh con là hủ tục phong kiến, không nên, không nên chút nào."
"Bây giờ con nó còn nhỏ, đã đi học đâu. Có khi đến lúc đi học, trong lớp lơ đễnh, bỏ bê bài vở, điểm số lẹt đẹt, lúc đấy khéo anh lại tức điên ấy chứ."
"Đến lúc đấy nhất định phải dạy dỗ."
Quả nhiên đúng như họ dự đoán, trong chuyện học hành, Nguyễn Đan Thanh không mấy chuyên tâm. Cậu chỉ nghĩ đến chuyện chơi, trên lớp đọc tiểu thuyết, tan học chơi bóng rổ, về nhà vùi đầu vào game.
Thanh xuân có gì, cậu có đủ cả.
Đến cuối kỳ, sách vở vẫn còn mới tinh.
Vậy mà chỉ cần cắm đầu học bù vài hôm là điểm số của cậu lại đứng top đầu.
Đúng là hết nói nổi.
Haiz.
Muốn mắng cũng chẳng tìm được cớ.
Trong ký ức của Nguyễn Đan Thanh, hình như chưa có lấy một lần cậu bị mắng nặng lời, chứ đừng nói đến chuyện ăn roi.
Cậu cứ thế mà lớn lên trong sự cưng chiều hết mực của cả nhà.