Chương 8.1

Năm giờ chiều, sau khi Tô Hồi chào hỏi cảnh vệ xong, anh rời khỏi hành lang nhà tù Bạch Hổ Sơn. Sắc trời đã không còn rực rỡ như lúc ban trưa.

Giờ này, thời gian thăm hỏi của người nhà đã kết thúc từ lâu. Hoạt động tự do cũng đã đóng cửa. Có lẽ các phạm nhân đều đã bị nhốt lại để tập trung học tập. Toàn bộ khu hành chính đều yên tĩnh một cách lạ thường, khắp nơi trống rỗng, như một thế giới không có người đặt chân tới.

Nơi này trông sạch sẽ, quy củ, tĩnh lặng.

Nhưng chính tại nơi đây, cách đó không xa sau những song sắt, là nơi giam giữ những tội ác sâu thẳm nhất của thế gian.

Tô Hồi thẳng người, bước đi qua hành lang không một bóng người. Cây gậy chống kim loại của anh chạm vào mặt đất, phát ra âm thanh nhỏ. Chiếc gậy này có thể giúp anh nhận biết những con đường mà anh không nhìn rõ. Giờ đây, việc đi lại của anh đã hình thành sự phụ thuộc vào nó.

Anh đi qua hành lang dài, xuyên qua chiếc cổng sắt cao lớn. Đi về phía trước, trước mắt là những mảng màu xám mờ mịt. Anh biết đó hẳn là màu xanh của núi rừng, nhưng đôi mắt anh không thể phân biệt được.

Ánh mặt trời kéo dài chiếc bóng của anh ra phía sau.

Anh quay người lại nhìn, nhà tù ẩn mình trong làn sương mù, như thể nơi này là hư ảo, không hề tồn tại.

Tô Hồi đứng một mình ở trạm xe buýt, đợi rất lâu mới có xe xuống núi.

Trên xe, ngoài anh ra chỉ còn lác đác vài người.

Và rồi Tô Hồi phát hiện ra lời của bà dì kia nói hoàn toàn đúng. Khi xuống núi, dựa vào quán tính, tài xế lái càng hung hãn hơn.

Cả quá trình như một phiên bản tàu lượn siêu tốc được tăng cường và kéo dài. Phanh gấp và tăng tốc luân phiên diễn ra. Nội tạng có cảm giác bị một bàn tay vô hình siết chặt, khiến anh không thở nổi. Não còn chưa kịp thích ứng với một khúc cua, liền ngay sau đó phải đối mặt với một khúc cua khác.

Tô Hồi rất biết ơn bà dì kia đã cho mình một chiếc túi nylon khi nãy. Giờ đây đó là một niềm an ủi tinh thần cực lớn với anh.

Anh vẫn luôn cảm thấy ghê tởm. Cảm giác ghê tởm đó không chỉ xuất phát từ đoạn đường đèo này, mà còn nhiều hơn từ cuộc đối thoại kéo dài hai tiếng đồng hồ buổi chiều. Những tấm ảnh nạn nhân, những trải nghiệm rùng rợn, những lời nói đó, không ngừng chiếm cứ trong đầu Tô Hồi.

Khi anh muốn hiểu những điều tăm tối này, anh cần phải từng bước đi vào nó, đắm chìm trong mảng màu đen đó, mới có thể thử giao tiếp với nó.

Những mảng đen đó như bịt lấy miệng lấy mũi anh, khiến anh ngạt thở, thậm chí không ngừng muốn xâm chiếm cơ thể anh.

Tô Hồi đôi khi sẽ cảm thấy mệt mỏi vì sự vô cảm của mình với thế giới, nhưng có lúc, chính sự vô cảm đó lại cắt đứt mối liên hệ của anh với tội ác, ngăn anh lại ở bên ngoài.

Thế giới của anh bị đóng băng và đông đặc lại.

Anh cảm giác mình như một chiếc điện thoại đã được bật chế độ máy bay, cắt đứt tín hiệu, mất kết nối với thế giới này.

Tô Hồi phỏng đoán, đây có lẽ cũng là một cơ chế tự bảo vệ, giúp anh không bị suy sụp tinh thần.

Cuối cùng, Tô Hồi không nôn ra. Tính ra hôm nay anh chỉ ăn mỗi một bữa sáng. Anh đáng lẽ phải thấy đói, nhưng cơ thể lại không có cảm giác.