Chương 8.5

Tiếp theo đó, Tống Dung Giang được chuyển đến Viện Kiểm Sát, tòa án xét xử, và tuyên án.

Cây bút của Tô Hồi nhấp một cái vào cái tên “Lục Tuấn Trì”, để lại một vệt mực đen.

Tô Hồi hôm nay cũng vừa mới gặp cậu. Đây là lần đầu tiên cậu đối mặt với cậu. Khoảng cách dường như rất gần, nhưng lại dường như rất xa.

Cái tên này đã rất lâu không xuất hiện trong cuộc sống của anh.

Ký ức của anh về cái tên này vẫn dừng lại ở mấy năm trước. Tô Hồi khi đó đã gặp Lục Tuấn Trì vài lần. Trong ký ức, đó là một người đàn ông tuấn tú, anh dũng, lại rất quả quyết và thông minh. Anh có ấn tượng rất tốt về cậu. Lần tái ngộ này, cậu dường như trưởng thành hơn nhiều.

Người cảnh sát trẻ năm đó đã trưởng thành, giờ đã là tổ trưởng Tổ Trọng án.

Nghĩ đến những điều này, Tô Hồi liền cảm thấy đầu âm ỉ đau, trong đầu dường như thiếu sót một điều gì đó.

Có vẻ như từ lần xảy ra sự cố đó, một phần ký ức của anh đã bị thiếu hụt. Rất nhiều thứ trong đầu như tờ giấy vụn bị vò nát. Anh biết rõ những ký ức đó ở đó, nhưng không có cách nào để khôi phục chúng.

Tô Hồi thở dài một hơi, từ bỏ việc hồi tưởng. Anh mở một hộp giấy chuyển phát nhanh nhỏ ở bên cạnh, đó là bộ xếp hình mà anh mới mua.

Tô Hồi thích trò chơi xếp hình, đặc biệt là sau biến cố hai năm trước. Những bộ xếp hình này giống như những biển báo giao thông từng bước trên con đường bị lạc của anh, có thể chỉ dẫn cho anh phương hướng.

Lần này anh mua hai bộ xếp hình tên là Wave Puzzle. Một bộ có năm mảnh, một bộ có bảy mảnh, cùng một series, đều là tác phẩm của nhà thiết kế xếp hình nổi tiếng người Nhật Yuu Asaka.

Tô Hồi mua một bộ mảnh màu xanh lam, một bộ mảnh màu cam. Chỉ cần phân biệt và đặt những mảnh màu đó vào phần rỗng màu trắng, coi như đã hoàn thành. Anh cầm bộ năm mảnh trước, đặt bộ bảy mảnh sang một bên.

Nói đây là trò chơi xếp hình, thì đúng hơn là một loại trò chơi trí tuệ. Trò chơi xếp hình trông rất đơn giản, như đồ chơi của trẻ con. Nhưng cấp độ của trò chơi lại không thấp, bên trong có ẩn chứa cơ quan khác.

Nó không theo đuổi sự khít khao, mà là chỉ cần có thể vừa vặn đặt những hình hình học đó vào là được.

Tô Hồi cầm vài mảnh xếp hình màu xanh lam thử một chút, dù là đặt theo chiều ngang hay chiều dọc, luôn có một vài khe hở tồn tại, như thể vĩnh viễn thiếu một chút gì đó.

Mỗi lúc chạm vào mảnh ghéo, anh lại cảm thấy đáp án như rất gần nhưng lại dường như cách đáp án rất xa. Chân tướng dường như ngay trước mắt, nhưng chính là không thể nhìn thấu.

Tô Hồi nhìn chằm chằm bộ xếp hình trước mắt, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. Anh dùng tay nghiêng một mảnh xếp hình đi một góc.

Dường như đây mới là ý tưởng giải đề chính xác. Rất nhanh, những mảnh còn lại cũng được xếp xong và lọt vào vị trí.

Tổng cộng chỉ mất vài phút. Những mảnh màu xanh lam, có hình dạng như những con sóng nhấp nhô. Khi cách làm thông thường không có kết quả, đôi khi chỉ cần lệch đi một chút, thay đổi một ý tưởng, là có thể tìm được đáp án mà bạn đang tìm kiếm.