Chương 6.4

Đến bài báo cuối cùng, là tờ báo Pháp trị mới nhất ngày hôm qua. Về chuyện của Tống Dung Giang chỉ còn lại vài dòng chữ nhỏ, đề cập đến việc hắn sẽ bị thi hành án tử hình, và cô bé mất tích Bùi Vi Vi vẫn đang được tìm kiếm.

Truyền thông là vậy, luôn theo đuổi lượng tương tác, dù là đối với ca sĩ thần tượng hay với những tên sát nhân biếи ŧɦái này, đều như nhau.

Tô Hồi lại vạch trần ham muốn của Tống Dung Giang: “Anh muốn trang báo lớn hơn, được chú ý nhiều hơn.”

Tống Dung Giang nghe xong lời anh nói, im lặng. Đó là sự hư vinh mà hắn vẫn giữ lại, dù thân đang trong lao tù.

Cả đời này hắn luôn bình thường, nhưng lại không cam lòng với sự bình thường đó. Không ngờ cuối cùng lại nổi tiếng nhờ việc gϊếŧ người, chỉ tiếc đều là tiếng xấu.

Sau đó, Tống Dung Giang nhìn thấy một chồng ảnh chụp bên cạnh. Đó là ảnh hiện trường vứt xác do cảnh sát chụp. Hắn vươn tay, muốn lấy ảnh qua xem kỹ.

Tô Hồi bất động thanh sắc, vươn tay đè chặt những tấm ảnh lại: “Anh phối hợp với tôi, tôi có thể nói với cảnh vệ, để lại cho anh một tấm ảnh vật chứng.”

Tống Dung Giang muốn những tấm ảnh đó, đó là phương tiện để hắn “thưởng thức” hành vi phạm tội của mình. Hắn thu tay lại, nhìn về phía Tô Hồi, dường như vẫn còn do dự lần cuối. Sau đó, hắn khoanh tay lại: “Rốt cuộc mày muốn nói chuyện gì?”

“Trò chuyện một chút về câu chuyện của anh, quá trình trưởng thành của anh. Anh là một kẻ sát nhân hàng loạt, nghiên cứu về anh có tính đại diện rất cao, có ý nghĩa sâu xa đối với Tội phạm học.” Tô Hồi lạnh nhạt và điềm tĩnh trần thuật: “Theo những tài liệu tôi nắm giữ, lời khai của anh vẫn chưa được chi tiết lắm, mà những người viết bài báo này, càng không hiểu hành vi và thế giới nội tâm của anh.”

Tống Dung Giang cười không thành tiếng, không phủ nhận. Hắn cúi đầu mân mê chiếc máy ghi âm mà Tô Hồi đặt trên bàn.

Ánh mắt Tô Hồi nghiêm túc, đôi đồng tử hơi lơ đãng như có ma lực mê hoặc lòng người. Anh nhẹ giọng nói: “Bọn họ căn bản không chạm đến con người thật của anh. Tôi nghĩ, nếu anh cứ chết đi như vậy, đối với anh, cũng là một loại tiếc nuối phải không?”

“Chạm đến nội tâm của tao à?” Nói đến đây, Tống Dung Giang dường như có chút hứng thú: “Vậy mày nghĩ, mày có thể làm được không?”

Tô Hồi gật đầu: “Tôi muốn thử một lần. Tôi sẽ viết anh vào luận văn của tôi, phân tích nghiên cứu hành vi của anh, để càng nhiều người hiểu về anh.”

Cũng để càng nhiều người đề phòng những kẻ cầm thú này.

Anh cần thông qua cuộc đối thoại với tên hung thủ này, để thăm dò những nơi tối tăm mà ánh sáng chưa từng chiếu đến.

Tống Dung Giang nâng cằm: “Nếu mày có thể mang cho tao một bao thuốc lá, thì tao có thể trò chuyện với mày.”

Điểm này đã nằm trong dự đoán của anh từ trước. Tô Hồi cúi đầu lộ ra một nụ cười nhạt, trên khuôn mặt bình tĩnh, thanh tú toát ra một vẻ quyến rũ.