Những thứ đó đều tồn tại trong đầu hắn. Dù là dùng nhục hình tra tấn, hay dùng lời ngon tiếng ngọt cũng đều không thể khai thác ra. Hắn đánh giá người trẻ tuổi thanh tú trước mặt, không biết anh lấy tự tin ở đâu ra.
Tô Hồi trả lời lảng tránh: “Trước đó tôi đã xem qua các tài liệu vụ án của anh, cùng với những bài báo liên quan, còn có lời khai của cảnh sát, ghi chép thẩm vấn của tòa án.”
Tống Dung Giang mang theo mâu thuẫn nói: “Vậy thì mày cứ xem những thứ đó là được. Trên đó đều viết rất chi tiết, tao đã khai hết rồi, bây giờ không có gì để nói nữa.”
Tô Hồi không nói gì, anh mở từng tờ báo ra, đặt trước mặt người đàn ông. Trên mỗi tờ báo đều có những tiêu đề rùng rợn.
《Một phụ nữ ở Hoa Đô bị hại》
《Kẻ sát nhân biếи ŧɦái liên tục gϊếŧ hai người phụ nữ》
《Hoa Đô lại có thêm một người phụ nữ mất tích, nghi vấn kẻ sát nhân lại tái phạm》
《Kẻ sát nhân điên cuồng Tống Dung Giang cuối cùng cũng sa lưới》
《Tài xế taxi gϊếŧ người Tống Dung Giang bị kết án tử hình sơ thẩm》
《Tống Dung Giang sắp bị thi hành án tử hình một tháng nữa》
Những tờ báo này Tô Hồi đã sắp xếp từ trước, dựa theo trình tự thời gian, xếp thành một hàng. Tống Dung Giang cầm lấy những tờ báo này, cúi đầu, lướt qua từng dòng chữ. Hắn vô thức nuốt nước bọt, tay hơi run, không phải vì tự trách, mà là vì hưng phấn.
Ban đầu, Tống Dung Giang hoàn toàn không để ý đến những tờ báo này.
Có một lần, hắn tình cờ nhìn thấy một bài báo viết về hành vi phạm tội của mình. Khi đó, hắn cảm thấy một cảm giác hoàn toàn khác lạ. Đọc những bài báo đó, hắn như đạt được kɧoáı ©ảʍ gấp bội. Từ đó về sau, hắn bắt đầu có ý thức tìm kiếm thông tin về mình, xem đánh giá của người khác về hành vi của hắn.
Mỗi đoạn văn trên báo, miêu tả quá trình gây án của hắn, khi đọc lại đều khiến hắn run rẩy vì kích động.
Mấy bài báo đầu tiên Tống Dung Giang đã từng xem qua rất kỹ. Hắn cũng từng cắt ra để sưu tầm, những bài báo đó hắn thuộc làu đến mức có thể đọc lại mà không cần nhìn. Mấy bài sau là sau khi hắn bị bắt mới đăng, đây là lần đầu tiên hắn thấy.
Tô Hồi yên lặng chờ Tống Dung Giang xem những bài báo kia. Anh không nhìn rõ vẻ mặt hắn, nhưng có thể phán đoán, Tống Dung Giang xem rất chăm chú.
Tống Dung Giang nhìn một lúc, ngẩng đầu nói: “Thì ra họ viết như vậy.” Hắn cau mày: “Nhưng mà...”
“Nhưng mà, anh cảm thấy, họ viết chưa đủ nhiều, lại ngắn, trang báo lại nhỏ, còn có sai lệch.” Tô Hồi không hề nể tình vạch trần suy nghĩ nội tâm của Tống Dung Giang.