Người đàn ông cuối cùng cũng thu lại nụ cười, nhìn về phía người đàn ông trước mặt: “Dylan Thomas...”
Hai câu thơ này dường như ngay lập tức kéo gần khoảng cách giữa hai người. Cảm giác bài xích mạnh mẽ trên người Tống Dung Giang không tự chủ mà nhạt đi.
Trước khi trở thành một kẻ sát nhân, Tống Dung Giang ở tuổi thiếu niên, là một thiếu niên có tâm hồn nhạy cảm và chút văn vẻ. Trong các quyển vở, các tờ ghi chú của hắn, đều chép lại những bài thơ của các nhà thơ nổi tiếng.
Những thứ đó sớm đã hòa vào sinh mệnh hắn, trở thành một phần của linh hồn.
“Xin chào Tống Dung Giang, tôi tên là Tô Hồi.” Tô Hồi mở đầu đơn giản, anh đan mười ngón tay vào nhau, như đang trò chuyện với một người bạn: “Tôi vẫn chưa đủ hiểu anh, cho nên muốn đến đây trò chuyện với anh.”
Tống Dung Giang từ tư thế ngồi nghiêng chuyển sang ngồi thẳng, cuối cùng cũng chịu đáp lại cậu: “Có ý tứ. Tao bị nhốt ở đây mấy tháng, cha mẹ tao cũng chưa từng đến, mày là người đầu tiên đến thăm tao. Nói đi, rốt cuộc mày là ai? Làm công việc gì? Phóng viên? Hay là cảnh sát? Luật sư? Mày đến đây muốn làm gì?”
Tô Hồi còn chưa kịp hỏi, hắn đã hỏi anh như đang tra hộ khẩu.
Tô Hồi dùng đôi mắt đẹp kia nhìn về phía hắn: “Tôi là một giáo sư môn Tội phạm học. Tôi đến tìm anh, chỉ muốn trò chuyện thôi.”
“Giáo sư? Trò chuyện?” Tống Dung Giang ha hả cười, rồi lại cười đến thở hổn hển: “Thế nào? Muốn giáo dục cảm hóa tao trước khi tao bị tử hình à? Thế thì phải phái một mục sư hay một hòa thượng đến may ra mới có tác dụng.”
Tô Hồi lắc đầu, sau đó cúi đầu, anh dùng tay che miệng ho khan vài tiếng: “Không, tôi không phải đến đây để cảm hóa anh, mà là để hiểu anh. Tôi cảm thấy hành vi phạm tội của anh rất điển hình, cho nên đã xin phép lãnh đạo, hy vọng lấy anh làm đối tượng nghiên cứu của tôi, để tiến hành một vài cuộc phỏng vấn.”
Không gì tốt hơn việc trực tiếp gặp mặt một tên sát nhân để hiểu hắn.
Buổi gặp mặt hôm nay, đã được phía cảnh sát, nhà tù và học viện Cảnh sát Hoa Đô đóng dấu chấp thuận.
Cảnh sát và nhà tù nhanh chóng phê duyệt, ngược lại là trong học viện, Tô Hồi vì làm theo quy trình nên mất một chút thời gian. Hiện tại cách ngày thi hành án của người đàn ông còn nửa tháng, nói cách khác, anh nhiều nhất còn có hai lần cơ hội để gặp hắn.
Anh phải trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hiểu rõ người đàn ông trước mặt.
“Đối tượng nghiên cứu?” Tống Dung Giang trừng mắt nhìn Tô Hồi, lại phát ra tiếng cười khinh miệt. Hắn cảm thấy mình bị người ta coi như chuột bạch: “Tao dù sao cũng là người sắp chết, tại sao mày nghĩ tao sẽ phối hợp với mày?”