Hai người cảnh vệ đi theo, đóng cửa lại từ bên ngoài.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có ánh đèn sợi đốt trên trần nhà rọi xuống, phác họa hình dáng người đàn ông đối diện. Tô Hồi cảm thấy bóng người trước mắt mờ ảo, hai hốc mắt sâu hoắm, như một con quỷ khô héo dưới địa ngục.
Tống Dung Giang nhìn Tô Hồi cười một cách nguy hiểm, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắt: “Đáng lẽ ra mày không nên bảo họ mở còng tay tao ra.”
Tô Hồi ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút lơ đãng, mơ hồ nhìn hắn: “Tại sao lại vậy?”
“Chỉ còng chân thôi thì không giữ được tao.” Tống Dung Giang cười, hắn vươn lưỡi liếʍ liếʍ răng nanh, bẻ khớp ngón tay, phát ra tiếng “rắc rắc” nhỏ, rồi hạ giọng nói: “Trước khi mấy tên cảnh vệ phế vật kia xông vào, tao sẽ bóp chết mày, dễ dàng như bóp chết một con chim.”
Tô Hồi làm theo lời hắn, dùng tai phải để nghe. Phòng thẩm vấn rất yên tĩnh, cậu thuận lợi bắt trọn lời Tống Dung Giang nói, sau đó hỏi: “Giống như bóp chết những người phụ nữ kia à?”
Cách đây nửa năm, Tống Dung Giang đã gϊếŧ ít nhất hai người phụ nữ, đều là sau khi ẩu đả thì bóp cổ đến chết, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.
Tô Hồi cúi đầu, vẫn tiếp tục sắp xếp những tài liệu kia. Cậu bình thản, không chút thay đổi sắc mặt nói: “Vậy anh có thể thử xem. Đàn ông có yết hầu, dùng tay bóp cổ sẽ khó hơn một chút.”
Nói đến đây, Tô Hồi lấy ra một chiếc máy ghi âm từ trong cặp sách, ấn nút ghi âm ngay trước mặt hắn.
Cậu không xem lời hắn nói là một lời đe dọa chết người, mà xem như thể hắn đang thật lòng đưa ra một lời khuyên, thảo luận với hắn một cách lịch sự.
Tống Dung Giang trừng mắt nhìn người gầy gò trước mặt, đôi mắt đầy tia máu: “Mày không sợ à?”
Một người bình thường, đối mặt với một tên sát nhân đã gϊếŧ nhiều người như vậy, ít nhiều cũng sẽ bộc lộ ra một vài cảm xúc, hoặc là phẫn nộ, hoặc là sợ hãi. Nhưng trên người Tô Hồi, hắn không nhìn thấy gì cả.
Tô Hồi trả lời hắn: “Ngay cả gϊếŧ người cũng không có gì đáng sợ. Sau khi sinh mệnh mất đi lần đầu tiên, sẽ không có cái chết thứ hai.’”
Người trước mắt là một tên sát nhân biếи ŧɦái, hung ác, tàn bạo, cuồng loạn, hỉ nộ vô thường. Những lời này, Tô Hồi từng thấy trong tài liệu liên quan đến hắn, được chép lại trên một tờ ghi chú. Hơn nữa, những lời này cũng rất phù hợp với bản thân Tô Hồi.
Cậu là người đã chết một lần, đối với cái chết sớm đã không còn sợ hãi.
“Mày đã xem những thứ tao để lại...” Tống Dung Giang sững sờ một chút, trong lòng có chút rung động, lập tức gật đầu nói: “Đúng vậy, bọn họ không thể kết án tử hình tao thêm một lần nữa.”
Tô Hồi lại nói: “Tôi thấy anh chép rất nhiều câu thơ, trong đó có rất nhiều bài về cái chết, có một vài quan điểm tôi rất thích. Ví dụ như: Và cái chết sẽ không có quyền thống trị.”