Chương 12.3

“Anh... tìm tôi có chuyện gì?” Người phụ nữ đưa tay vén tóc bên tai.

“Tôi muốn hỏi một chút, cô có biết vụ án tài xế taxi gϊếŧ người đã xảy ra ở Hoa Đô trước đây không?” Tô Hồi hỏi ra những lời này, anh chú ý đến biểu cảm của người phụ nữ.

Đào Lị rõ ràng trở nên căng thẳng.

Tô Hồi tiếp tục hỏi: “Cô có quen một người tên là Tống Dung Giang không?”

Ngay lập tức, sắc mặt người phụ nữ tái mét, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Cô vội vã lắc đầu, nóng lòng phủ nhận: “Không... không quen...”

Có một giọng đàn ông từ trong nhà truyền ra: “Muộn thế này rồi, ai đấy?”

“Là tiếp thị bảo hiểm.” Người phụ nữ nói, vội vàng muốn đóng cửa lại.

Tô Hồi đưa tay ra đỡ, ngăn cô đóng cửa. Ánh mắt người phụ nữ đầy sự cầu xin: “Hắn cũng sắp chết rồi. Anh buông tha tôi đi, tôi đã không muốn nghe thấy cái tên này nữa rồi.”

Tô Hồi nói: “Nhưng Bùi Vi Vi vẫn chưa được tìm thấy.”

“Tôi không biết, những chuyện này không liên quan gì đến tôi.” Đào Lị nói khẽ. Lúc này, trong phòng truyền ra tiếng trẻ con khóc nức nở, sau đó là tiếng người đàn ông càu nhàu. Người phụ nữ quay đầu lại nhìn một chút, vẻ mặt gần như sắp khóc.

Chuyện của Tống Dung Giang giống như một cơn ác mộng đeo bám cô, khiến cô lúc nào cũng như có gai trong họng.

Tô Hồi biết, cuộc nói chuyện này không thể tiếp tục vào tối nay. Anh nắm lấy thời gian nhét vào tay cô một tấm danh thϊếp của mình: “Tôi biết, hồi tưởng lại hắn có thể sẽ khiến cô cảm thấy không thoải mái. Nhưng nếu cô có thể trả lời một vài câu hỏi của tôi, có thể sẽ giúp ích cho việc tìm thấy Bùi Vi Vi.”

Những lời họ đã từng nói, những nơi họ đã từng đến, những việc họ đã từng làm, câu trả lời có thể ẩn giấu trong những mảnh vụn quá khứ đó.

Người phụ nữ không đưa tay ra nhận, tấm danh thϊếp rơi xuống đất. Cô cuối cùng nhìn cậu một cái, rồi vẫn đóng cửa lại.

Trước khi đến, Tô Hồi đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải tốn công tốn sức, nhưng anh không ngờ rằng, mọi chuyện lại kết thúc nhanh chóng như vậy.

Rõ ràng, Đào Lị cũng nhận ra, những nạn nhân kia giống cô. Bây giờ cô đã có gia đình và con cái, lại càng không muốn có bất kỳ liên quan nào đến tên biếи ŧɦái kia.

Nỗi sợ hãi của Đào Lị, Tô Hồi rất hiểu, và cũng cảm thấy có thể tha thứ.

Anh đi xuống lầu. Con đường dài hun hút một màu đen, chiếc taxi lúc nãy đã đi mất.

Tô Hồi khẽ thở dài một hơi, đi về phía ngoài ngõ.

Bên ngoài dường như là một bóng tối vô tận, sắp nuốt chửng thân hình gầy gò, đơn độc của anh. Thị lực của anh không tốt, những tòa nhà ở xa trong bóng đêm đều trông rất mông lung, gần như giống hệt nhau, khó mà phân biệt.