“Hôm nay cứ đến đây thôi, tuần sau tôi sẽ đến gặp anh.” Tô Hồi khép lại sổ, ngẩng hai mắt lên, cảm giác mình đã có đủ câu trả lời từ Tống Dung Giang.
Tô Hồi kết thúc cuộc nói chuyện này, tiếp theo anh cần đi đến những nơi khác để thu thập thông tin.
Anh không vội về nhà, mà đi tàu cao tốc từ nhà tù xuống. Theo địa chỉ đã ghi lại, anh đến nhà của Tống Dung Giang và gặp người mẹ bị bệnh nặng của hắn.
Hành lang màu trắng bên ngoài ngôi nhà bị người ta dùng sơn đỏ viết nguệch ngoạc "đồ gϊếŧ người". Lớp sơn này chồng lên lớp sơn kia, ban đầu vẫn có người dùng sơn trắng để xóa. Nhưng sau đó, có lẽ họ cũng đã chán không muốn đến nữa.
Những dòng chữ đỏ đó cứ thế lưu lại, và bắt đầu dần dần loang lổ.
Tô Hồi gõ cửa rất lâu, mới có người ra mở. Mẹ của Tống Dung Giang đã ốm đau nằm liệt giường, quần áo không chỉnh tề. Bà gặp khó khăn trong việc ăn uống hàng ngày, hoàn toàn dựa vào sự giúp đỡ của các cô cán bộ khu phố. Bà càng không thể quan tâm đến đứa con trai kia, cứ nhắc đến hắn là lại rớt nước mắt liên tục.
Sau đó, Tô Hồi gặp những người hàng xóm gần nhà Tống Dung Giang, rồi đi tìm chủ nhiệm lớp cũ của hắn.
Anh không ngừng hỏi họ Tống Dung Giang rốt cuộc là người như thế nào, và đã trải qua những gì trong đời.
Sau đó, anh càng thêm xác nhận, trong cuộc đời Tống Dung Giang đã từng có một cô gái.
Cô gái đó lớn hơn Tống Dung Giang một chút.
Trong khoảng thời gian quen biết Tống Dung Giang, cô để tóc ngắn, dáng người gầy gò, ngực phẳng. Cô cao hơn những cậu bé cùng tuổi, có mắt một mí, khoảng cách giữa hai mắt khá xa, mũi hơi tẹt, không xinh đẹp, nhưng có một vẻ ngoài rất đặc biệt.
Cô không thường nói chuyện, thích văn thơ, thích đọc sách.
Cô có lòng trắc ẩn với những người yếu thế hơn, khi gặp những người ít nói, trầm mặc sẽ chủ động đến gần và bắt chuyện.
Cô sẽ lắng nghe những câu chuyện của những người yếu đuối, trong tiềm thức của cô, cô cảm thấy mình là một người cứu rỗi. Nhưng cô lại luôn cảm thấy bị mệt mỏi bởi những tình huống này, có lẽ sẽ bị người khác cười nhạo là thánh mẫu.
Sự lắng nghe của cô khiến Tống Dung Giang lầm tưởng đó là tình yêu.
Họ đã từng xảy ra một vài chuyện không vui, nhưng cuối cùng kết thúc bằng sự lừa dối rồi chia tay. Về cô gái này, những người được hỏi có người nói không nhớ rõ, có người nói không biết.
Cuối cùng, Tô Hồi đi vào hiệu sách cũ, nơi này đã được đổi thành quán cà phê.
May mắn là, mặc dù trang trí và cách sử dụng ở đây đã thay đổi, nhưng ông chủ thì không.
Ông chủ này vẫn nhớ Tống Dung Giang. Ông chủ động kể với Tô Hồi về việc Tống Dung Giang bị bắt vì tội gϊếŧ người năm nay, thậm chí ông còn tỏ ra vô cùng tiếc nuối.