Anh nhanh chóng được dẫn vào một phòng thẩm vấn có cửa kính một chiều. Cảnh vệ rót cho anh một cốc nước, sau đó nói: “Chúng tôi sẽ đưa người đến ngay.”
Tô Hồi gật đầu, dựng cây trượng sang một bên. Rồi anh chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Có ai khác đến thăm anh ta chưa?”
Cảnh vệ trẻ lắc đầu: “Một tội phạm gϊếŧ người tàn nhẫn và khét tiếng như vậy, người thân chắc né còn không kịp. Không có ai đến thăm anh ta cả.”
Tô Hồi hỏi tiếp: “Cha mẹ anh ta cũng không đến sao?”
Anh cảnh vệ gật đầu: “Hắn không có cha từ nhỏ, mẹ hắn hình như bị bệnh, lo cho bản thân còn không xong.”
Nghe đến đó, Tô Hồi gật đầu. Anh sờ vào túi, nhận ra mình đã quên một món đồ, ngẩng đầu hỏi: “Tôi có thể mua một thứ gì đó ở đây được không?”
Anh cảnh vệ trẻ hỏi: “Thầy Tô Hồi muốn mua gì?”
Tô Hồi: “Thuốc lá và bật lửa.”
Nghe anh nói, cảnh vệ trẻ móc từ trong túi ra một bao thuốc lá và một chiếc bật lửa, đưa cho anh và nói: “Ối, thầy Tô Hồi khách sáo làm gì. Giám thị Hà đã dặn phải tiếp đón cậu thật tốt. Nếu không đủ thì tôi đi tìm thêm một bao nữa.”
Tô Hồi nói: “Cảm ơn, như vậy là đủ rồi. Tôi đến vội quá, quên mua mất.”
Anh cảnh vệ đi dẫn người, Tô Hồi bỏ thuốc lá và bật lửa vào cặp sách, rồi lại lấy ra một tập tài liệu dày cộm.
Trong tài liệu có một số tờ báo, văn bản đã đóng dấu, ảnh chụp, và bản sao tài liệu của cảnh sát.
Tô Hồi cúi đầu, khó khăn phân biệt. Anh sắp xếp tài liệu theo từng loại, đặt ở các vị trí khác nhau trên bàn. Trên hồ sơ ghi một cái tên: Tống Dung Giang.
Đây chính là mục đích hôm nay anh đến nhà tù Bạch Hổ Sơn.
Không lâu sau, cảnh vệ dẫn vào một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi. Chân tay người đàn ông đều bị còng, rõ ràng là một trọng phạm.
Hắn ta gầy gò, hốc mắt sâu hoắm, tóc cắt ngắn, nhưng cơ thể không hề yếu. Trên hai tay bị còng có thể thấy rõ đường nét cơ bắp, như một con báo mạnh mẽ. Khuỷu tay hắn còn có một vài vết bầm tím, cổ cũng có vết xước, hẳn là do vài vụ đánh nhau gần đây.
Cảnh vệ ấn người đàn ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tô Hồi. Cả phòng thẩm vấn nhất thời bốc lên một luồng khí huyết tanh vô hình.
Đây là mùi hương chỉ có trên người những tên sát nhân hàng loạt đã gϊếŧ nhiều người.
Tô Hồi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi nói: “Mở còng tay ra đi.”
Cảnh vệ sững sờ, rõ ràng đang do dự: “Nhưng mà.”
Tô Hồi ho khan hai tiếng nói: “Không sao đâu, các anh cứ đứng ngoài nhìn. Hơn nữa còng chân vẫn còn mà. Tôi chỉ hy vọng khi chúng tôi nói chuyện, anh ta có thể thoải mái hơn một chút.”
Nơi này là vị trí trung tâm nhất của nhà tù, bên ngoài cửa kính một chiều có nhiều cảnh vệ mang súng canh gác. Tên tội phạm không thể trốn thoát. Tô Hồi hy vọng khi ở trong căn phòng này, anh có thể trò chuyện thẳng thắn với đối phương.
Cảnh vệ lúc này mới mở còng tay cho người đàn ông, không quên dặn dò hắn như đối diện với kẻ thù: “Lát nữa mày phải ngoan ngoãn đấy!”
Tống Dung Giang ngồi nghiêng trên ghế, lắc lắc cổ tay, ngẩng đầu tò mò nhìn về phía người đàn ông tuấn tú trước mặt.