Chương 5.1

Thi Nhân.

Một công việc lãng mạn.

Trong lịch sử loài người, đã xuất hiện rất nhiều nhà thơ xuất sắc, có những người đồng thời cũng là triết gia vĩ đại, nhà truyền bá tư tưởng, nhà văn.

Trước khi môn Tâm lý học tội phạm ra đời, các nhà thơ phương Tây đã không ngừng sử dụng thơ ca để khám phá những chủ đề liên quan.

Từ Aristotle, Dante ban đầu, cho đến sau này là Shakespeare, Goethe, Shelley, Dickinson, những nhà thơ vĩ đại này không ngừng dùng ngòi bút để viết.

Tội ác là chủ đề vĩnh cửu dưới ngòi bút của họ: sinh và tử, yêu và hận, tội ác và lương thiện, hy sinh và báo thù, ánh sáng và bóng tối, trật tự và luật pháp.

Những nhà thơ nhạy cảm, thông tuệ, họ dùng góc nhìn độc đáo của mình để cảm nhận thế giới này, l*иg ghép sự thấu hiểu về thiện ác vào từng con chữ, biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật được lưu truyền rộng rãi.

Buổi chiều hè ở Hoa Đô, Tô Hồi ngồi trên chiếc ô tô lắc lư, tranh thủ đọc tài liệu trong tay.

Ánh mắt anh dừng lại trên một tấm ảnh có ghi chú. Tài liệu vốn đã không rõ ràng, cộng thêm thị lực của Tô Hồi không tốt, anh mất một chút công sức mới phân biệt được rõ một dòng chữ viết tay nhỏ xíu trên đó: “Nếu tôi chưa từng nhìn thấy mặt trời, thì tôi vốn chịu đựng được bóng tối, nhưng nếu mặt trời chiếu khoảng tối trong tôi, biến nó thành một chốn hoang vu khác.”

Những lời này trích từ tác phẩm Nếu Tôi Chưa Từng Nhìn Thấy Mặt Trời của nữ thi sĩ người Mỹ nổi tiếng Dickinson.

Chiếc xe đột ngột chao đảo, phát ra tiếng "đốp" rồi tài xế nhấn ga. Tô Hồi thu lại suy nghĩ, ánh mắt từ tài liệu chuyển sang bên trong xe. Xe buýt bắt đầu lên núi, để đảm bảo an toàn, anh cất tài liệu đi.

“Ba trạm phía sau có ai xuống không? Không thì đi thẳng lên núi Bạch Hổ nhé!” Tài xế hét lớn.

Mọi người trên xe ăn ý không ai trả lời. Những người đi xe đến đây cơ bản đều là để đến núi Bạch Hổ, mấy trạm giữa đều trống rỗng.

Tài xế nói một tiếng: “Được rồi!” rồi nhấn ga tăng tốc, suýt chút nữa làm chiếc túi trong tay Tô Hồi văng ra ngoài.

Tô Hồi đã lâu không lái xe. Với thị lực hiện tại, anh gần như đã từ biệt vị trí tài xế.

Ban đầu anh định gọi taxi, nhưng mấy người tài xế vừa nghe đến núi Bạch Hổ đều không muốn đến. Nơi này cách trung tâm thành phố rất xa, tài xế không có thời gian chờ ở cổng, khi quay về có thể sẽ không có khách, nên họ đều không muốn nhận cuốc.

Một nguyên nhân khác là mọi người đều cảm thấy xui xẻo và không an toàn.

Đây dù sao cũng là một nơi giam giữ tội phạm.

Bên trong là những kẻ đã phạm đủ loại tội ác. Mặc dù hiện tại họ đang bị giam trong tù, nhưng vẫn khiến người ta khϊếp sợ.

Tô Hồi do dự một chút, cuối cùng vẫn chọn đi xe buýt.