Chương 11.2

Nếu không có mấy đứa trẻ tình cờ đập vỡ cửa sổ xe kia.

Tô Hồi nhìn cậu, anh thích Lục Tuấn Trì ở điểm là cậu có thể hiểu ngay vấn đề. Điều này khiến cho người thầy như anh cảm thấy rất có thành tựu.

Lục Tuấn Trì tiếp tục phân tích logic trong lời nói của Tô Hồi: “Nói như vậy, hung thủ đang tiến hành đặt hàng theo nhu cầu của khách hàng? Vậy tại sao hắn lại làm việc này? Vì tiền sao?”

“Không.” Con ngươi của Tô Hồi dưới ánh mặt trời có vẻ hơi mông lung, nhưng lại vô cùng trong trẻo: “Cậu có thể dựa vào chi tiết vụ án và phương thức hành vi của hung thủ để nhận ra, hắn có trình độ học vấn cao, hắn rất thông minh, hắn có thời gian rảnh rỗi. Một người như vậy hẳn là không thiếu tiền bạc. Hắn có thể đang mượn cách này để tiếp xúc với nhiều quái vật giống mình hơn, làm giảm cảm giác tội lỗi của bản thân.”

“Hơn nữa, hung thủ cũng có những thứ yêu thích. Hắn thích gϊếŧ người. Đối với những kẻ sát nhân hàng loạt mà nói, chiến lợi phẩm có thể khiến hắn lặp lại cảm giác của quá trình ra tay, khiến khao khát kiểm soát của hắn được thỏa mãn. Hắn nhất định cũng thích sưu tầm những món đồ sưu tập, mới có thể nghĩ đến việc buôn bán này để kiếm lời. Chỉ là, món đồ sưu tập của hắn có thể không giống với sở thích của những người này. Tôi vẫn chưa nghĩ ra vật phẩm đặc trưng của hắn.”

Nghe đến đó, Lục Tuấn Trì nhớ lại lời người kia đã từng nói với cậu. Hầu hết những kẻ sát nhân hàng loạt đều sẽ thu thập một số vật phẩm của nạn nhân để làm chiến lợi phẩm cho mình. Trong quá trình điều tra, những chiến lợi phẩm đó vì tính độc đáo, sẽ được cảnh sát coi là vật phẩm đặc trưng của hung thủ. Hung thủ này hẳn cũng không ngoại lệ.

Sau khi được giải thích tất cả những điều này, suy nghĩ của Lục Tuấn Trì đã rõ ràng hơn rất nhiều.

Dưới ánh mặt trời, vẻ mặt Tô Hồi trông có vẻ hơi tái nhợt, thần sắc bình tĩnh, khuôn mặt tuấn tú. Nhìn thấy một người đẹp dễ chịu như vậy, chỉ khiến người ta cảm thấy thế giới này thật tươi đẹp. Nhưng những lời anh nói ra lại là phần đen tối nhất của thế gian, khiến người ta kinh hồn.

Lúc này, Kiều Trạch mang chiếc máy tính xách tay của mình tới. Trên máy tính có thể thấy một vài đoạn video. Ở một góc của video, có một “cô gái” tóc dài đang ngồi. Nhưng người đó lại cao lớn hơn một chút so với một người phụ nữ bình thường. Khuôn mặt người đó cũng không xấu xí, thậm chí còn có chút âm trầm quyến rũ, khiến anh ta khi mặc đồ nữ trang cũng không hề khó coi. Đây có lẽ chính là lý do tại sao không ai phát hiện và vạch trần hắn.

Trong hình ảnh giám sát, ánh mắt của hắn luôn dừng lại trên người Đồng Tiêu.

Và lúc đó, Đồng Tiêu đang gặp nguy hiểm vẫn chưa hề hay biết.