Chương 11.1

Cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục dù đã là 2 rưỡi chiều.

Lục Tuấn Trì đang suy nghĩ, tam quan cũng bị thay đổi sau khi nghe những điều Tô Hồi nói.

Tô Hồi nhìn Lục Tuấn Trì chớp mắt, nghiêm túc sửa lại: “Cho nên, đội trưởng Lục vừa rồi có một từ dùng sai rồi. Hung thủ là một kẻ biếи ŧɦái, nhưng hắn không phải một kẻ điên, hắn nhận thức vô cùng rõ ràng mình đang làm gì. Tư duy của hắn vô cùng kín kẽ, và cũng rất biết cách che giấu bản thân. Các cậu sở dĩ tìm thấy những dấu vết khác nhau trên những chiếc xe đó, là vì hắn đã biến những thứ này thành hàng hóa để trục lợi.”

“Hàng hóa?” Lục Tuấn Trì nhíu mày để tiêu hóa đống thông tin: “Chẳng lẽ ở Hoa Đô có một mạng lưới tiêu thụ ngầm, chuyên bán những thứ này?”

“Trên thế giới này, có đường dây buôn bán phụ nữ, trẻ em, bán nội tạng, thậm chí còn có bán thi thể để kết âm thân. Ở những nơi mà người bình thường không chú ý, có quá nhiều chuyện dơ bẩn vượt qua giới hạn. Vậy thì, những thứ này có gì là không thể bán?” Tô Hồi dừng lại một chút lại nói: “Chỉ cần có cầu thì sẽ có cung. Mặc dù khó tưởng tượng, nhưng có người thích những thứ này, thì sẽ có người bán chúng. Tuy nhiên, loại sở thích này cũng có một đặc điểm nhất định. Hầu hết những người thích tay, rất ít khi thích chân. Cho nên hai loại hàng hóa này là nhắm vào những nhóm khách hàng khác nhau.”

Lục Tuấn Trì phản ứng lại: “Cho nên những thứ trên những chiếc xe đó là...”

Tô Hồi gật đầu: “Những thứ trên những chiếc xe đó, là do một số người để lại một vài bằng chứng và dấu vết, nhưng đó là do những người mua để lại, họ không phải hung thủ. Hung thủ đã gặp phải một vấn đề khi buôn bán những bộ phận cơ thể đó, chính là những khách hàng của hắn không có nơi cất giữ an toàn. Cho nên hắn mới nghĩ đến việc lợi dụng chợ đen xe phế liệu để giải quyết nỗi lo này của khách hàng. Điều này cũng khiến họ cảm thấy an toàn hơn, và việc kinh doanh của hắn mới tốt hơn. Còn những chiếc chìa khóa xe phế liệu đó, có khả năng là hắn mua được từ những kẻ trộm xe.”

Lục Tuấn Trì nhíu mày sâu hơn, nhưng những lời Tô Hồi nói, đã giải thích rất tốt trạng thái kỳ lạ hiện tại.

“Nếu suy đoán của tôi không sai thì...” Tô Hồi ngước mắt lên nhìn cậu, chậm rãi nói.

Lục Tuấn Trì sắp xếp lại suy nghĩ: “Nói như vậy, hung thủ đang buôn bán bộ phận cơ thể thông qua một mạng lưới? Hắn bán những mảnh thi thể đó cho những người có sở thích đặc biệt, và cung cấp xe phế liệu làm nơi cất giữ và "công viên giải trí", nói cho họ quy tắc và phương thức sử dụng.”

Tô Hồi gật đầu: “Hung thủ có lẽ cũng ý thức được sự nguy hiểm của phương thức này. Hắn muốn thông qua việc dùng nhiều chiếc xe phế liệu để tách biệt manh mối của mình và khách hàng. Kế hoạch này thiếu chút nữa đã thành công.”