Tô Hồi đi theo Lục Tuấn Trì băng qua đường. Lục Tuấn Trì quay lại hỏi anh: “Thầy Tô Hồi muốn đi đâu?”
Tô Hồi hồi tưởng một chút, xác định mình ra ngoài để làm gì. Anh chỉ vào quán cà phê kia: “Tôi ở gần đây nên đến để ăn trưa.”
Hôm nay là cuối tuần, không có lớp học. Đồ ăn trong nhà đã ăn sạch, anh đói đến không thể chịu nổi, lúc này mới thay quần áo ra ngoài.
Lục Tuấn Trì nhìn đồng hồ. Bây giờ đã hơn hai giờ chiều. Có vẻ vị giáo sư Tô Hồi này cũng không thích ăn cơm đúng giờ. Cậu giải thích: “Tôi đang điều tra vụ án ở đây, tình cờ thấy anh.”
“Thật trùng hợp.” Tô Hồi nói chuyện bước vào quán cà phê. Anh nhìn vào mấy bóng người mờ ảo bên trong.
Thời điểm này đến quán cà phê có chút khó xử. Ăn trưa thì rõ ràng là muộn, uống trà chiều thì lại hơi sớm.
Trong quán không có nhiều người. Trong đó có mấy người, tuy mặc thường phục nhưng lưng rất thẳng, rõ ràng cảnh sát đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Tô Hồi nắm chặt cây gậy chống trong tay: “Vẫn là vụ án thi thể bị chặt đứt lần trước?”
Lục Tuấn Trì gật đầu: “Một nhân viên phục vụ ở đây là một trong những nạn nhân.”
Tô Hồi hỏi: “Tất cả nạn nhân đều là nhân viên bán hàng của quán cà phê?”
Lục Tuấn Trì: “Tình huống hiện tại đã biết là như thế.”
Tô Hồi nói một tiếng: “Đáng tiếc.”
Nhân viên quán cà phê thường là những cô gái trẻ, lại phần lớn là người từ nơi khác đến. Rất nhiều người từ nông thôn nghèo khó đến, sống một mình trong thành phố. Các cô không có bạn bè hay người thân gì ở đây, không có người yêu, không có ai quan tâm họ sống thế nào. Các cô nhỏ bé đến mức giống như một hạt cát.
Lục Tuấn Trì lại nói: “Chúng tôi dựa vào đề xuất lần trước của anh, đã rà soát những chiếc xe phế liệu khác, tìm thấy rất nhiều dấu vết trên đó. Nhưng có một chuyện kỳ lạ, những dấu vết chúng tôi thu được trên ba chiếc xe không thuộc cùng một người.”
Tô Hồi ừ một tiếng, nghiêng đầu lắng nghe. Trên mặt anh vẫn là một vẻ lạnh nhạt như cũ, không hề có bất kỳ biểu cảm nào, dường như mọi thứ đều nằm trong dự đoán của anh.
Lục Tuấn Trì lễ phép nói: “Đề xuất lần trước của thầy Tô Hồi rất hữu ích cho chúng tôi. Để bày tỏ lòng cảm ơn, hôm nay tôi mời anh ăn cơm nhé.”
Tô Hồi không từ chối. Anh đi thẳng đến quầy gọi món, không ngẩng đầu mà chỉ dựa vào trí nhớ gọi mấy món ăn. Lục Tuấn Trì lấy điện thoại ra, quét mã thanh toán.
Rất nhanh đến lượt của Tô Hồi. Lục Tuấn Trì chủ động giúp anh mang đồ ăn tới.
Tô Hồi nói một tiếng cảm ơn.
Tô Hồi ngồi trong một góc của quán, đặt cây gậy chống xuống. Lục Tuấn Trì ngồi đối diện anh: “Thầy Tô Hồi có thường xuyên ăn cơm ở đây không? Có nhìn thấy người nào khả nghi không?”
Tô Hồi khàn giọng lắc đầu: “Tôi chỉ thỉnh thoảng đến đây, khoảng hai ba lần một tháng. Khi ăn cơm, tôi cũng không quan sát người nào xung quanh.” Anh dùng dĩa xiên một miếng thịt bò: “Ngày thường tôi xem người không quá chú trọng khuôn mặt, có lẽ ngay cả nạn nhân tôi cũng không nhận ra rõ.”
Kể từ khi thị lực bị tổn thương, Tô Hồi nhiều lúc dựa vào âm thanh, mùi hương và hình dáng để phán đoán đối phương là ai.