Lục Tuấn Trì vươn tay bắt đầu tháo những tập hồ sơ vụ án trên tường xuống. Khi tháo đến giữa, tay cậu dừng lại một chút. Một mảng lớn trên tường đều là về vụ án Tế Sa. Nhưng vụ án này lại là vụ án mà cậu điều tra ra được ít thông tin nhất.
Đó là vụ án mà cậu muốn làm rõ nhất, nhưng lại cách chân tướng quá xa...
Lục Tuấn Trì ôm một chồng tài liệu xuống, cho vào thùng.
Dọn dẹp có chút mệt mỏi, cậu ngồi xuống bệ cửa sổ, tiện tay cầm lấy chiếc lọ thủy tinh đặt trên đầu giường.
Lục Tuấn Trì tắt đèn, chiếc lọ trong tay liền phát sáng. Đó là một lọ đầy ngôi sao dạ quang, đã được cậu đếm đi đếm lại, tổng cộng 99 ngôi sao.
Rèm cửa không được kéo lên. Ánh trăng từ khe hở của lớp rèm mỏng rọi xuống. Bên ngoài là cảnh đêm thành phố đèn đuốc huy hoàng.
Dưới ánh trăng, cậu nắm chặt chiếc lọ thủy tinh trong lòng bàn tay. Chiếc lọ phát ra ánh sáng lung linh, như thể đựng đầy đom đóm.
Vụ án của Bùi Vi Vi, và cả vụ án thi thể phân mảnh... Rất nhiều chuyện đè nặng trong lòng cậu.
Ban ngày, cậu bận rộn, có rất nhiều việc cần phải đối mặt, cần phải giải quyết. Nhưng vào đêm khuya không một bóng người này, cậu lại nghĩ, nếu người kia ở bên cạnh cậu, những vụ án này đều sẽ được giải quyết dễ dàng thôi.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên cắt ngang suy nghĩ của Lục Tuấn Trì. Cậu nhấc máy.
“Anh, tối nay em hẹn bạn chơi bóng rổ, vừa mới tắm xong về mới thấy tin nhắn của anh. Anh tìm em có chuyện gì ạ?” Giọng Lục Hạo Sơ trong điện thoại trong trẻo, đầy vẻ thiếu niên.
Lục Hạo Sơ năm nay năm ba, học tại Phân viện Công nghệ thông tin và An toàn mạng của Học viện Cảnh sát Hoa Đô. Cụ thể là học kỹ thuật điều tra video. Khi công nghệ giám sát video dần trở nên phổ biến, giám sát video đã trở thành một trong những bằng chứng quan trọng, và cũng là một hướng đi quan trọng của cảnh sát điều tra. Chuyên ngành này mới mở được vài năm, khóa sinh viên tốt nghiệp đầu tiên vừa ra trường đã được các cục Cảnh sát ở khắp nơi tranh giành, cung không đủ cầu.
Lục Tuấn Trì nói: “Anh muốn hỏi em về một người. Hai hôm trước anh đến trường em, gặp một vị giáo sư hơi kỳ lạ.” Gần đây cậu đang cân nhắc người cố vấn cho Tổ Trọng án, cảm thấy người thầy giáo Tô Hồi này rất thích hợp.
Lục Tuấn Trì cũng có chút khó giải thích. Kể từ lần gặp mặt đó, thân ảnh gầy gò kia cứ ở trong đầu cậu, không thể xua tan.
Lục Tuấn Trì sau khi về từ Học viện Cảnh sát Hoa Đô, đã xem qua tài liệu của Tô Hồi. Tài liệu vô cùng đơn giản, bình thường, đúng quy tắc, tiêu chuẩn như một đáp án mẫu mực. Gần như không thể nhìn ra bất kỳ nội dung nào mà cậu muốn biết.
Lục Tuấn Trì cân nhắc mãi, vẫn quyết định hỏi em trai đang học ở Học viện Cảnh sát Hoa Đô. Có lẽ có thể biết thêm nhiều tình huống hơn. Vì vậy, vào buổi chiều, cậu đã nhắn tin cho Lục Hạo Sơ, không ngờ bây giờ nó mới gọi lại.
“Ai ạ?”
“Một vị giáo sư tên là Tô Hồi, hình như dạy Xã hội học tội phạm.”
“Thầy Tô Hồi ư? Anh gặp thầy Tô Hồi của trường em á?” Giọng Lục Hạo Sơ trở nên kích động: “Thầy Tô Hồi là giáo sư được chào đón nhất trường em. Muốn đăng ký lớp công khai của thầy, phải canh giờ để giành, còn khó giành hơn cả săn hàng giảm giá trên Taobao!”