Chương 9.2

Cục trưởng Đàm nhận lấy tập tài liệu dày cộm: “Đội trưởng Lục có lòng rồi.” Sau đó ông thở dài một hơi: “Sau khi Tống Dung Giang bị bắt, tổ công tác tìm kiếm Bùi Vi Vi đã làm rất nhiều công việc tìm kiếm, đầu tư rất nhiều sức người, nhưng vẫn luôn ở trong bế tắc. Về vụ án này, gần đây tôi cũng đang nghĩ cách, hy vọng có thể có đột phá trong chuyện này.”

Cục trưởng Đàm nói một cách uyển chuyển. Trên thực tế, cảnh sát tiếp tục tìm kiếm đã thật sự không thể tìm thấy tung tích của cô gái này. Họ đã hai lần xin chuyển sang vụ án dân cư mất tích, nhưng cục trưởng Đàm đã không phê chuẩn.

Nhưng đội đó đã sớm ở trong trạng thái nửa từ bỏ. Họ đã dốc hết sức lực cũng không thể tìm thấy thêm manh mối, chỉ có thể chờ thời gian lãng quên tất cả.

Lục Tuấn Trì nói: “Tôi hy vọng có thể tự mình góp một phần sức lực. Chuyện tìm kiếm cô gái mất tích này đối với tôi mà nói, vẫn chưa kết thúc.”

Có lẽ vụ án này sẽ trở thành một án treo, thậm chí cần phải tìm kiếm nhiều năm. Chỉ cần một ngày cô gái chưa được tìm thấy, cậu sẽ không lấy nó ra khỏi hồ sơ của mình.

Cục trưởng Đàm nhìn ánh mắt kiên nghị của Lục Tuấn Trì, ông hiểu. Sự tích lũy của những ngày không có manh mối sẽ làm tiêu hao ý chí chiến đấu của mọi người, nhưng vẫn có người đang kiên trì.

Cục Đàm lật xem chồng tài liệu dày cộm kia. Cuối cùng, Lục Tuấn Trì cũng không thể loại trừ nghi ngờ về Tống Dung Giang. Thậm chí cậu còn đánh dấu từng ngày từ trước khi Bùi Vi Vi mất tích cho đến trước khi bị bắt. Lượng xăng tiêu thụ và những địa điểm xuất hiện mà camera ven đường có thể tìm thấy, cậu đều đánh dấu từng cái một.

Cục trưởng Đàm nhìn ra được tập tài liệu này được sắp xếp vô cùng chi tiết, rất nhiều phân tích đều rất chính xác. Ông có chút cảm động: “Đội trưởng Lục, tôi nghĩ tập tài liệu này sẽ rất có ích cho việc truy tìm tiếp theo. Còn lại, tôi sẽ nghĩ cách.”

Nếu phương pháp thông thường hoàn toàn vô dụng, vậy ông phải thử một vài phương pháp phi thường.

Lục Tuấn Trì gật đầu đứng dậy: “Cục trưởng Đàm, nếu không có việc gì khác, tôi xin phép đi trước.”

Cục trưởng Đàm đột nhiên ngẩng đầu: “À này đội trưởng Lục, tôi nhớ cậu ở nhà thuê phải không?”

Lục Tuấn Trì sững người một chút: “Đúng vậy, ở gần Tổng cục. Nhưng hợp đồng thuê nhà của tôi sắp hết hạn.”

“Còn bao lâu nữa?”

“Chưa đến một tháng.”

Cục trưởng Đàm gật đầu: “Vậy cậu về trước dọn dẹp đi. Đừng vội thuê nhà mới, tôi có vài sắp xếp, khi nào sắp xếp xong sẽ thông báo cho cậu.”

Lục Tuấn Trì cũng không biết cái gọi là sắp xếp của cục trưởng Đàm sẽ là gì. Bây giờ ngày trả nhà đã gần kề, cậu cũng cần phải bắt đầu dọn dẹp.