Chương 3.3

Để phá tan sự yên lặng, anh hỏi: “Thầy Tô dạy môn gì vậy?”

“Tôi dạy ở khoa Tội phạm học, bộ môn Xã hội học tội phạm.”

Lục Tuấn Trì thấy mở được đề tài: “Vậy chắc thầy cũng nghiên cứu về tâm lý tội phạm?”

“Có một chút hiểu biết.” Tô Hồi đáp.

Cậu gật gù: “Tôi luôn thấy hứng thú với tâm lý tội phạm, từng muốn qua đây nghe giảng, nhưng công việc bận quá. Thầy có thể cho tôi vài gợi ý được không, chẳng hạn nên bắt đầu từ khóa nào?”

Tô Hồi khẽ nghiêng đầu, giọng trầm ổn: “Tội phạm học là ngành nghiên cứu hiện tượng phạm tội ở cấp độ vĩ mô. Ở học viện, có nhiều nhánh như Tội phạm học, Tư pháp hình sự, Xã hội học tội phạm, tâm lý học tội phạm. Trong đó, tâm lý học tội phạm nghiên cứu tâm lý chủ thể phạm tội, là môn giao thoa giữa tâm lý và hình sự. Ở học viện có nhiều giảng viên giàu kinh nghiệm, ví dụ như chủ nhiệm Liêu. Nếu anh muốn nghe thử, chỉ cần nói với ông ấy là được.”

Anh ngừng một chút, giọng hạ thấp: “Chỉ là, so với các ngành khác, tâm lý học tội phạm ở trong nước còn rất non trẻ. Mới hơn ba mươi năm phát triển, lý luận chưa hoàn thiện. Giáo trình mỗi nơi mỗi khác, định nghĩa và trọng điểm không thống nhất. Có thể nói, hiện tại, trong nước vẫn biết rất ít về lĩnh vực này.”

Rồi anh nghiêng đầu, hỏi khẽ: “Cậu đến tìm chủ nhiệm Liêu để thảo luận hướng điều tra vụ án à?”

“Đúng vậy.” Lục Tuấn Trì đáp: “Tổ Trọng án của chúng tôi đang gặp một vụ án khó. Hung thủ có thể là một kẻ gϊếŧ người hàng loạt. Tôi muốn nhờ chủ nhiệm Liêu hỗ trợ phác họa tâm lý tội phạm.”

Nghe vậy, Tô Hồi khẽ gật, giọng nhẹ mà chậm rãi: “Mô tả tâm lý tội phạm là một ứng dụng của tâm lý học tội phạm. Nhưng ở trong nước, lĩnh vực này vẫn chưa thật sự thành thục. Chủ nhiệm Liêu tuy có kinh nghiệm giảng dạy, song số vụ án ông ấy trực tiếp tham gia cũng không nhiều.”

Lục Tuấn Trì im lặng. Đó cũng là điều cậu lo từ đầu.

Tô Hồi đặt quyền trượng xuống, đan mười ngón tay lại, ngẩng lên nhìn anh, giọng nghiêm túc:

“Thêm nữa, tôi khuyên đội trưởng Lục đừng quá tin vào kết quả phác họa tâm lý chưa được chứng minh thực nghiệm.”

Nghe đến đây, tim Lục Tuấn Trì khẽ lỡ một nhịp. Trong giọng nói ấy, cậu nghe thấy điều gì đó quen thuộc.

Một gương mặt thoáng hiện trong đầu cậu, người ấy, giọng hoàn toàn khác, tuyệt đối không thể là một người. Nhưng linh cảm vẫn cứ vang lên, quả thực là quá giống.