Chương 3.1

Dưới hành lang Học viện Cảnh sát Hoa Đô, trước cửa phòng làm việc của chủ nhiệm Liêu, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. Hai người va vào nhau, ngã xuống ở tư thế cực kỳ mập mờ.

Lục Tuấn Trì duỗi tay ôm lấy eo người kia. Tài liệu và ảnh trong tay anh rơi tung tóe khắp nền. Cậu cũng bị đà va quật ngã, ngồi bệt xuống đất, làm “đệm thịt” cho đối phương.

Cậu hơi bất đắc dĩ. Dù đèn hành lang không nhiều, nhưng chẳng đến mức tối. Cậu cao gần một mét tám, đứng đó chẳng ai là không thấy. Trước khi va phải, anh đã giảm tốc, còn cố tránh. Vậy mà vẫn bị đâm trúng, cũng phải có bản lĩnh lắm mới được vậy.

Ngay sau đó, Lục Tuấn Trì ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ thoảng như bạc hà tươi. Cậu nhận ra, mùi ấy đến từ người đàn ông đang đè lên mình.

Cậu mặc sơ mi trắng, dáng cao nhưng gầy, đè lên người anh mà hầu như không thấy sức nặng.

Trong một thoáng, cả hai đều sững lại. Rồi người kia cúi đầu khẽ nói: “Xin lỗi, bên này tối quá, mắt tôi không tốt, không thấy rõ đường.”

Giọng anh trầm, khàn khàn.

“Không sao, là tôi lơ đãng.” Lục Tuấn Trì đáp, bàn tay vẫn còn đặt ở eo người kia, cảm nhận rõ hơi ấm từ làn da. Cậu vội buông ra, nắm lấy cổ tay anh, nhẹ nhàng đỡ dậy.

Sau đó, cậu lùi lại một bước, giữ khoảng cách vừa phải.

Cậu khẽ xoa ngón tay, cảm giác lúc nãy vẫn còn. Người kia thân nhiệt ấm, nhưng bàn tay lại lạnh buốt, như vừa từ nơi băng giá bước ra.

Anh vẫn cúi đầu. Dáng người mảnh khảnh khiến người ta nghĩ chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi ngã.

Lục Tuấn Trì hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh. Cậu cúi xuống nhặt lại đống tài liệu và ảnh rơi vãi khắp sàn. Khi đang gom lại, cậu thấy cạnh đó có một cây quyền trượng cao gần nửa người, tinh xảo, đầu gắn một con mèo bạc.

Thoạt nhìn giống gậy dò đường, nhưng lại quá cầu kỳ để là gậy dành cho người mù.

“Chẳng lẽ thật sự là không thấy đường?” Ý nghĩ ấy thoáng qua, khiến cậu thấy có chút áy náy.

Cậu định mở miệng xin lỗi thêm lần nữa, nhưng đúng lúc đó, người kia khẽ cúi lưng, chuẩn xác nhặt lấy cây quyền trượng. Anh còn tiện tay giúp cậu nhặt mấy tấm ảnh.

Lục Tuấn Trì: “…”

Người kia dường như chẳng để ý đến ánh nhìn của anh, kẹp tấm ảnh giữa hai ngón tay thon dài, đưa lên gần mắt khoảng mười phân, khẽ híp mắt quan sát: “Là bàn tay phụ nữ bị cưa sao?”

Lục Tuấn Trì khẽ gật đầu, rồi cúi xuống gom nốt số ảnh còn lại, đứng lên tự giới thiệu: “Tôi là Lục Tuấn Trì, đội trưởng tổ Trọng án Cục Cảnh sát Hoa Đô.”

Nghe thế, người kia ngẩng đầu. Một đôi mắt tĩnh lặng, chuyên chú nhìn về phía cậu .

Ánh mắt ấy khiến cậu thoáng ngẩn người. Cảm giác như đã gặp ở đâu rồi. Nhưng chỉ vài giây, ý nghĩ đó liền thoáng trôi qua. Với một người thế này, nếu từng gặp, cậu hẳn phải nhớ rõ.