Chương 2.2

Lục Tuấn Trì hỏi tiếp:

“Ngoài việc phân tích chất bảo quản, còn thông tin gì khác?”

Hình Tĩnh lật báo cáo khác:

“Chủ nhiệm Thương đã kiểm tra toàn bộ từ vân tay, DNA, nhóm máu, vết cắt. Dụng cụ là cưa điện nhỏ. Các nạn nhân đều là nữ, khoảng hai mươi lăm tuổi. Trong máu có thành phần thuốc gây tê động vật liều thấp. Có phản ứng sinh lý trước khi chết.”

Cô ngừng lại, giọng chùng xuống: “Nói cách khác, những phần tay chân đó có thể bị cắt khi họ vẫn còn sống.”

Sau lời đó Không khí trong phòng liền lạnh đi mấy độ.

Lục Tuấn Trì siết chặt tay: “Nếu bị cắt như vậy, còn khả năng sống không?”

Cô lắc đầu: “Không. Vết thương lớn, mất máu quá nhiều. Dù có cấp cứu ngay, cũng khó sống sót.”

Cậu im lặng. Trong đầu hiện lên cảnh tượng u ám, phòng tối, chiếc bàn kim loại, người đàn ông khoác áo mưa, mặt không biểu cảm, tiếng cưa rít lên đều đều, máu văng ra hòa cùng tiếng thở đứt quãng của người phụ nữ đang cầu cứu yếu ớt.

Kiều Trạch đứng cạnh, nghe đến đó, khẽ rùng mình, đầu ngòi bút run run.

Lục Tuấn Trì quay lại hỏi: “Vân tay và nhóm máu kiểm tra rồi chứ?”

Kiều Trạch đáp: “Cả đêm qua em tra kho dữ liệu, không có kết quả. Không ai khớp.”

Hình Tĩnh đưa thêm ảnh và báo cáo: “Chúng tôi tạm thời chỉ có bấy nhiêu. Nếu cần kiểm tra gì thêm, đội trưởng Lục cứ nói.”

Cậu suy nghĩ một lúc: “Tra giúp tôi vi vật chất trong kẽ móng tay nạn nhân. Biết đâu có thể tìm được manh mối nghề nghiệp.”

Hình Tĩnh khẽ cười: “Ý hay đấy. Nhưng kỹ thuật đó cần gửi đến phòng thí nghiệm của Học viện Cảnh sát Hoa Đô. Chỗ chúng tôi chưa đủ thiết bị.”

Cô ghi chú lại rồi nói thêm: “Tôi sẽ trao đổi với chủ nhiệm Thương, có tin sẽ báo anh.”

Lục Tuấn Trì gật đầu.

Công việc ở trung tâm kết thúc. Cậu cùng Kiều Trạch rời khỏi tòa nhà.

Trụ sở Hoa Đô hiện đại, sáng sủa. Hành lang lắp cửa kính sát đất, nắng sớm chiếu qua, xanh mát cây cối ngoài sân.

Cậu hỏi Kiều Trạch: “Vụ này, cậu thấy sao?”

Kiều Trạch nói thẳng: “Hung thủ là một tên biếи ŧɦái, nhưng rất già dặn và thận trọng. Chúng ta tra bao nhiêu thứ, kết cục vẫn chẳng biết hắn là ai.”

Lục Tuấn Trì khẽ lắc đầu: “Không hẳn. Hung thủ là đàn ông, hành động đơn độc. Hắn có kiến thức hóa học, có chỗ làm việc riêng, có thời gian và không gian để xử lý thi thể.”

Cậu dừng lại, giọng trầm xuống:“Nhưng vì sao lại đặt những phần cơ thể trong xe phế liệu?”

Câu hỏi ấy vẫn chưa có lời giải.

Cậu vốn quen phá án theo quy trình, một bước nối một bước, nhưng loại án này vượt khỏi kinh nghiệm của cậu.

Kiều Trạch đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, đội trưởng Lục, cố vấn trong đội mình chọn được ai chưa?”

“Chưa.”

Kiều Trạch thở dài: “Giá mà Tổ Phân tích Hành vi vẫn còn.”