Chương 2.1

Trời mới tờ mờ sáng, Trung tâm Giám định Vật chứng của Cục Cảnh sát Hoa Đô đã sáng đèn. Trên bàn làm việc bày ba chiếc hộp gỗ lớn nhỏ khác nhau, đặt song song dưới lớp kính pha lê trong suốt.

Đây là vật chứng mà phân cục Trần Dương tìm được sau một đêm điều tra suốt đêm qua.

Bãi xe phế liệu ở ven đường, nơi người ta đi qua lại mỗi ngày, chẳng ai ngờ bên trong lại cất giấu thứ rùng rợn đến thế.

Sáng nay, Lục Tuấn Trì dẫn Kiều Trạch tới trung tâm. Vừa bước vào, một nữ pháp y trẻ tuổi đã đứng dậy, đưa cho họ găng tay, khẩu trang và kính bảo hộ.

Phòng giám định bịt kín, ánh sáng mờ, không khí lạnh khô. Tiếng quạt thông gió kêu đều đều. Ánh đèn trắng xanh chập chờn hắt xuống, phản chiếu từng lớp bụi nhỏ như sương.

Lục Tuấn Trì đeo găng, tiến lại gần.

Ba chiếc hộp được đánh số theo thứ tự lần lượt là: số 1, số 2, số 3. Cái được phát hiện đầu tiên là hộp số 2.

Hai chiếc hộp còn lại trông tương tự: bên trong là thứ bột trắng phủ dày, cùng vài phần cơ thể phụ nữ đã bị cắt rời.

Chiếc hộp lớn nhất là số 1 có chứa một cái chân dài đến tận đầu gối, hộp số 2 là đôi tay.

Số 3 là một bàn tay khác, cũng của nữ giới.

Ba bàn tay, một cái chân, ít nhất hai nạn nhân, có khả năng là ba.

Cảnh tượng khiến người ta khó mà hít thở nổi.

Kiều Trạch đứng bên cạnh, mở sổ ghi chép.

Nữ pháp y tên Hình Tĩnh, đôi mắt phượng sắc lạnh, tóc buộc cao, khoác áo blouse trắng, vừa giới thiệu vừa thao tác nhanh nhẹn: “Ba hộp này đều đã được kiểm tra. Không có dấu vân tay hoàn chỉnh, DNA trong từng hộp không trùng khớp. Tức là có ba nạn nhân khác nhau. Bàn tay trong hộp số 3 còn rất mới, người bị hại có thể vừa mới gặp nạn không lâu.”

Lục Tuấn Trì gập tay, hỏi: “Thứ bột trắng này là gì?”

Cậu cúi xuống, nhìn kỹ. Trong hộp phủ đầy chất bột mịn, mùi hơi cay.

Hình Tĩnh đáp: “Là hỗn hợp long não, phèn chua và acid boric.”

Kiều Trạch nhíu mày, ngậm nắp bút, lẩm bẩm: “Chị Tĩnh nói kỹ chút đi, để em còn ghi lại.”

Cô đưa cho cậu bản báo cáo: “Trong đó ghi đầy đủ rồi, không cần nhớ.”

Kiều Trạch liếc nhìn, rồi hỏi tiếp: “Những chất này có tác dụng gì? Sao mấy phần cơ thể kia đặt trong đó mà không bị phân hủy?”

Hình Tĩnh đáp: “Long não khử mùi, chống côn trùng. Phèn chua hút ẩm, diệt khuẩn, làm đông protein. Acid boric giúp ngăn phân hủy. Ba thứ trộn lại giúp thi thể giữ được lâu.”

Lục Tuấn Trì chau mày: “Công thức này phổ biến à?”

Cô gật đầu: “Phải, đây là một loại thuốc bảo quản mẫu vật sinh học, ít độc, dễ tìm, ai cũng có thể tự pha trong nhà.”

Nghĩa là không thể lần ra hung thủ bằng đường mua bán hóa chất.

Hình Tĩnh chỉ xuống ba chiếc hộp: “Còn có thể thấy, ba hộp này không được pha cùng một lần. Hung thủ đang trong quá trình thử nghiệm, ngày càng thành thục hơn. Bàn tay đầu tiên có dấu ăn mòn, nhưng cái mới nhất lại bảo tồn gần như hoàn hảo.”