Chương 8.2

Hậu quả của việc hút thuốc một buổi trưa là anh ho không ngừng. Cảm giác đó như thể hô hấp bị ức chế. Anh xuống xe, từng bước một đi về nhà. Bước chân vô lực, vết thương cũ ở phổi như bị xé toạc, khiến anh cảm thấy sắp nghẹt thở bất cứ lúc nào.

Ho đến cuối cùng, anh thậm chí cảm nhận được một luồng khí tanh của máu, như thể chỉ cần há miệng là máu sẽ tuôn ra.

Tô Hồi về đến nhà đã là hơn 6 giờ tối. Cả căn phòng tối đen, anh tùy tiện với tay bật đèn.

Căn hộ anh ở gần 130 mét vuông, một mình sống có chút xa xỉ. Căn nhà chỉ có hai phòng, là loại hình căn hộ cao cấp rất thịnh hành bây giờ. Phòng khách và phòng ăn rất rộng. Phía sau chiếc ghế sofa ở phòng khách, anh đặt một chiếc bàn làm việc rất lớn, và biến bức tường phía sau thành một kệ sách khổng lồ.

Phần lớn thời gian mỗi ngày, Tô Hồi ở trên giường. Thời gian còn lại, anh ngồi ở bàn làm việc hoặc trên ghế sofa. Trên ghế chất đầy quần áo, và cả ga giường chưa giặt.

Tô Hồi mặc kệ sự bừa bộn trong phòng khách, anh tùy tiện đặt đồ đạc lên ghế ở bàn ăn, cởϊ qυầи áo thuận tay ném lên sofa, rồi đi tắm.

Hai mươi phút sau, anh khoác áo choàng tắm đi ra, đi dép lê, để lộ cổ chân gầy gò.

Bây giờ là lúc mặt trời lặn, nhưng trong phòng kéo những tấm rèm dày cản sáng, không có chút ánh sáng mặt trời nào lọt vào.

Tô Hồi đã quen và thích việc ở trong bóng tối. Ban ngày anh cũng hiếm khi kéo rèm hay mở cửa sổ. Vì vậy, anh đặc biệt lắp đặt một hệ thống thông gió mới trong phòng, dựa vào những lỗ nhỏ trên trần nhà để hít thở, và đèn trắng để chiếu sáng.

Loại đèn nhân tạo, gió nhân tạo này có thể mang lại cho anh cảm giác an toàn.

Tô Hồi ngồi xuống chiếc ghế xoay sau bàn làm việc. Trên chiếc bàn lớn bày đầy các loại sách, có vài chồng chất cao ngất, trông có vẻ lung lay sắp đổ. Trong đó rất nhiều sách là tài liệu về Tội phạm học của các nước, có những cuốn trực tiếp là bản gốc tiếng nước ngoài. Những cuốn sách đó có cuốn được mở ra, có cuốn được gấp trang, và có cuốn được dán những nhãn ghi chú sặc sỡ trên đó.

Trên sàn gỗ màu vàng nhạt trong phòng có một vài thùng carton chuyển phát nhanh chưa được dọn đi, và một vài bộ quần áo chưa giặt. Các sinh viên phải đến chiều thứ Hai mới tới giúp anh dọn dẹp, còn phải đợi hai ngày nữa.

Tô Hồi đột nhiên nhớ ra thiếu một thứ gì đó. Anh đi vòng đến bên cạnh sofa để tìm. Chậu cát mèo và ổ mèo đều trống rỗng.

Vì vậy Tô Hồi cúi xuống, khẽ học tiếng mèo kêu: “Meo meo...”

Khe hở dưới sofa khá lớn, nhìn vào là một mảng tối đen, không thể phân biệt con mèo có ở bên trong hay không.

Tô Hồi kêu thêm một lần nữa. Lỗ tai còn lại có thể phân biệt âm thanh của anh cuối cùng cũng bắt được, một tiếng đáp lại rất nhỏ phát ra từ đống quần áo trên sofa.

Nghe thấy tiếng mèo kêu, Tô Hồi yên tâm đứng thẳng người.

Có một lần anh không có ở nhà, con mèo không biết làm sao đã chạy ra ngoài, may mắn là một sinh viên tốt bụng đã bắt nó về cho anh.

Tô Hồi đứng dậy đi vào bếp lấy thức ăn cho mèo, đổ đầy bát ăn, sau đó lại thêm một ít nước vào máy cho uống tự động.