Chương 1.2

Nghe vậy, Mã Trách ném quả bóng ra ngoài, rồi khệ nệ bê chiếc hộp gỗ ra.

Dương Tử Hiên đỡ lấy, còn mấy đứa khác kéo nó ra khỏi xe.

Chiếc hộp khá nặng, to như hộp rượu gỗ, có ổ khóa nhỏ ở giữa. Một mùi lạ thoảng ra, như mùi hóa chất xen lẫn ẩm mốc.

Một đứa nói nhỏ: “Không lẽ, là cái đó?”

“Không giống.” Dương Tử Hiên nhíu mày. Dưới ánh nắng, bụi trắng lộ ra từ khe hộp phản chiếu như bột hóa học.

“Đại Hiên, tao thấy ghê ghê. Đem trả lại đi.”

“Nhát gan! Có gì mà sợ.” Dương Tử Hiên nhặt viên đá, đập mạnh vào ổ khóa.

Một tiếng “rắc”, nắp hộp bật mở.

Mùi lạ nồng hơn, khiến cả lũ phải che mũi. Bên trong chỉ là đống bột trắng, trông như thứ gì đó bị nghiền vụn.

“Tao tưởng có kho báu cơ.” Dương Tử Hiên thất vọng, hất hộp xuống đất.

Hộp lật nghiêng, lớp bột trắng trôi ra, để lộ vật gì đó dài, mảnh, đầu có móng tay.

“Cái gì đây?” Mã Trách run giọng, khẽ kéo thứ ấy ra.

Cả đám sững người. Dưới lớp bụi là một đôi tay người, trắng bệch, đan vào nhau, như bị thời gian làm đông cứng lại.

Tiếng hét vang lên xé toang buổi trưa.

Cát bụi cuộn lên, đám trẻ cắm đầu bỏ chạy. Một lúc sau, Dương Tử Hiên mặt tái nhợt, mồ hôi túa ra vẫn liều mạng quay lại, giật lấy quả bóng rồi lại bỏ chạy thục mạng.

Tin báo được truyền đi, phá tan bầu không khí oi nóng của buổi trưa mùa hè.

Cảnh sát nhanh chóng có mặt. Phân cục lập tức báo cáo, rồi xin hỗ trợ từ tổ Trọng án của tổng cục.

Hiện trường được phong tỏa. Nắng gay gắt hắt xuống mặt đất bỏng rát, chẳng ai dám lại gần. Cả khu vực trở nên hoang vắng, không một người xem náo nhiệt.

Hai cảnh sát được cử ở lại trông hiện trường có một người là tân binh mới ra trường, một người là lão làng đã gần hói đầu.

Lão cảnh rít thuốc, khẽ lắc đầu: “Dạo này thành phố chẳng yên gì.”

Tân binh nuốt nước bọt: “Không biết ai làm. Nhìn thứ trong hộp, cháu còn thấy lạnh sống lưng. Pháp y đã xem chưa?”

“Xem rồi, chỉ nói là của phụ nữ. Xe thì cũ, nhưng bên trong sạch đến lạ. Dấu vân tay rõ nhất lại thuộc về mấy đứa nhỏ. Tổng cục sắp đến điều tra lại.”

“Lại là phụ nữ sao? Dạo này toàn vậy...” Cảnh sát trẻ nói khẽ.

“Ừ. Phụ nữ thường là nạn nhân, còn đàn ông đa số là thủ phạm. Lệch hẳn cán cân rồi.” Lão cảnh sát nhả khói.

“Cái án này chắc khó lắm. Không có giấy tờ, không nhận dạng được, lấy gì mà điều tra.”

“Khó đấy. Nhưng nghe nói đội trưởng bên tổ Trọng án Lục gì đó, trẻ mà giỏi lắm, du học về, phá được mấy vụ lớn rồi.”