Tất cả sinh vật đều mang trong mình bản năng gϊếŧ chóc, gần như không có ngoại lệ. Nhưng giữa muôn loài, chỉ có loài người là gϊếŧ chóc vì kɧoáı ©ảʍ — Mark Twain
Tháng Bảy ở Hoa Đô, cái nóng đã đến mức kinh người, nhất là vào giữa trưa.
Mặt trời chiếu xuống gay gắt, hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa khiến không khí xung quanh trở nên méo mó, lóng lánh như đang rung rinh.
Giờ nghỉ trưa, khu đất trống bên cạnh xưởng cát trở nên yên tĩnh. Chỉ có tiếng ve sầu rời rạc trên cây vang lên ngắt quãng, nghe như cả lũ cũng đã mệt lả.
Ấy thế mà lại năm đứa trẻ đang hăng hái chơi bóng trên mảnh đất trống đó.
Chúng vừa kết thúc kỳ thi cuối kỳ, giống như phạm nhân đang chờ tuyên án. Trước khi điểm số được công bố, bọn chúng tranh thủ chút tự do cuối cùng, chạy nhảy trong cơn nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo liền cởi phăng ra, để mặc cơn gió nóng thổi qua người.
Một đứa cao nhất sút quả bóng thật mạnh, bóng bay thẳng về phía chiếc xe bỏ hoang ở góc đất, kèm theo một tiếng “rầm” chát chúa.
Kính chắn gió vốn đã rạn vỡ, giờ bị cú va đó làm nát vụn, mảnh thủy tinh văng tung tóe lên ghế trước.
Bọn nhỏ chết lặng một giây.
“Đại Hiên, giờ phải làm sao đây?” Đứa gầy nhất run giọng hỏi.
Đứa cao kia tên là Dương Tử Hiên, lớn nhất nhóm, cũng là “đầu đàn”. Nó nhìn quanh, thấy xung quanh không có ai, liền trấn tĩnh nói:
“Không sao đâu, xe cũ bỏ rồi. Chủ xe chắc cũng chẳng còn ở đây nữa. Lát tao nhặt bóng, rồi mình đi chỗ khác chơi. À, nhớ là chuyện này không ai được nói cho ai biết, kể cả ba mẹ!”
Mấy đứa khác gật đầu lia lịa.
Chúng bước đến gần chiếc xe. Đúng như lời Dương Tử Hiên nói, xe đã bị bỏ hoang lâu lắm rồi. Bụi phủ dày đặc, lớp sơn bong tróc, rêu mọc trong các khe nứt, cây cỏ len lên, khiến cái xác xe cũ kỹ mang một chút hơi thở sống.
Kính vỡ, bên trong lộ ra khoang xe khá sạch, ghế vẫn còn nguyên. Dương Tử Hiên chỉ vào thằng nhỏ nhất:
“Mã Trách, tao bế mày lên, mày chui vô trong nhặt bóng ra.”
Thằng nhỏ gầy tên Mã Trách vui vẻ nhận nhiệm vụ, gật đầu như thể sắp đi khai phá bí mật lớn.
Bọn nó phối hợp, bế Mã Trách leo lên mui xe, rồi chui qua khe vỡ vào bên trong.
“Cẩn thận kẻo bị kính cắt đấy.” Dương Tử Hiên nhắc.
Mã Trách đáp lại, rồi khom người tìm bóng. Rất nhanh, nó đã tìm thấy quả bóng nằm kẹt sau ghế. Nhưng rồi giọng nó vang lên đầy tò mò:
“Ơ, chỗ ghế sau có cái hộp gỗ nè.”
“Cái gì cơ?”
“Hộp gỗ? Xe bỏ rồi mà còn để hộp gỗ à?”
“Bên trong có gì không?”
Bọn trẻ xôn xao.
Mã Trách lại gần, ngửi ngửi: “Có mùi lạ lắm, hơi mốc, mà giống như mùi long não trong tủ quần áo hơn.”
Nó thử mở hộp nhưng không được: “Khóa rồi.”
Câu nói đó càng làm đám trẻ phấn khích. Trong mắt chúng, có lẽ đây là “báu vật” bị chủ cũ bỏ quên.
Dương Tử Hiên quả quyết: “Ôm ra đây xem đi!”
Đứa gầy nhất lưỡng lự: “Hay là thôi đi?”
“Thôi cái gì! Xe bỏ rồi mà. Có ai biết đâu.” Dương Tử Hiên dõng dạc: “Chúng ta chỉ xem thôi, xong lại cất lại.”