Giống như quán nướng mà kiếp trước Ngu Hành từng ăn, mở trong khu dân cư, khách đi khách lại cũng chỉ bấy nhiêu người, mà chỉ bán mỗi một món: gân heo nướng. Ấy vậy mà vẫn luôn đông nghịt.
Ngu Hành từng nghiên cứu bí quyết kinh doanh của vị chủ quán ấy, nghĩ rằng có hai lý do chính: một là tay nghề nướng thật sự rất cao, không đâu quanh đó có món gân heo ngon hơn. Hai là ông chủ giữ vững nguyên tắc suốt mười năm, nếu hôm nào không có thịt ngon thì dứt khoát không mở bán, thà lỗ tiền còn hơn làm mất danh tiếng.
Ngu Hành vừa học tinh thần ấy, vừa biết rõ bản thân mình nặng nhẹ bao nhiêu.
So với những người như Trương Lan được đào tạo bài bản, thì ngay cả mấy đầu bếp thô sơ trông thật thà chất phác bên đường cũng có khi tay nghề còn hơn nàng nhiều.
Hiện giờ đã có không ít người bắt chước món bánh bao nhân thịt heo có nước súp của nàng, nhìn qua cũng khá giống, khiến lượng khách của nàng bị phân tán không ít.
Việc bị bắt chước ấy Ngu Hành ban đầu thấy cũng buồn cười, nhưng nghĩ lại ai cũng chỉ là mưu sinh cả, thôi thì coi như bỏ qua, cản cũng không nổi.
Thứ này vốn chẳng có bằng sáng chế gì, nếu nói cho đúng thì tất cả bọn họ đều nên gọi người đầu tiên nghĩ ra món bánh bao thịt lợn là tổ sư gia mới phải.
Ai bảo quầy hàng của nàng thường xuyên phải xếp hàng dài, lại hay cháy hàng chứ!
Cũng bởi vậy mà Ngu Hành càng mong muốn sớm tậu được một mặt bằng ổn định.
Có chỗ đứng chân riêng, lại thuê được người phụ giúp, thì ban ngày nàng có thể từ từ chuẩn bị nguyên liệu, nghiên cứu món mới, chứ không như bây giờ thời gian bị chia năm xẻ bảy, bận rộn cả ngày mà vẫn thấy không đâu vào đâu.
Mặt bằng thì chưa đâu vào đâu, nhưng các món mới lại nhận được phản hồi rất tốt. Có lẽ là vì những loại trái như anh đào, mơ, thanh mai đều mọc từ rừng núi, mang theo nét phong nhã tự nhiên, nên bất ngờ được các sĩ tử văn nhân ưa chuộng.
Tưởng rằng kẻ đọc sách đều ưa món thanh đạm nhẹ nhàng, nhưng lại có hai vị không thèm để mắt đến món bánh bao chấm mứt trái cây mang danh “tam tiên trên cây” mà nàng lấy làm chiêu bài bán giá cao.
Hai người đó là Lục Dự và Chu Cảnh, đều là khách quen của quán. Mỗi lần đến họ đều gọi bốn l*иg bánh bao thịt heo có nước súp, lại dặn thêm giấm và tương ớt, ăn xong còn mua thêm bảy tám l*иg mang về cho đồng môn. Hiện giờ họ là khách lớn ổn định nhất của Ngu Hành.
Cả hai đều đến từ vùng Tây Bắc, cùng màu da ngăm ngăm đen, mày rậm mắt sâu, vóc người cao lớn hơn chín thước, giọng nói vang rền từ l*иg ngực. Mỗi lần tiếp chuyện với họ, Ngu Hành lại chợt nhớ đến đám nam sinh to khỏe ngồi cuối lớp thể dục hồi trung học kiếp trước.
Tay chân phát triển, sức ăn cũng vậy.
Trước đây gặp kiểu người thế này, nàng còn thấy sợ sệt. Từ khi làm nghề bán đồ ăn, ngược lại càng cảm thấy thân thiết.