- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- Ký Sinh
- Chương 9
Ký Sinh
Chương 9
Đây là nhiệm vụ bạn gái của anh em tôi giao cho đấy, ai biết thì mau nói đi không thì về nhà mất mặt chết mất! Mọi người giúp cậu ấy với nha!
Tống Dương: “...”
Buổi sáng, khoảng tám giờ, trời đã sáng nhưng Diêu Đông Hải và Bối Lộ Giai trong ký túc xá vẫn còn cuộn mình lười biếng nằm trên giường. Nhưng mà muốn đi vệ sinh quá!
Cơ mà chăn ấm quá đi, vừa chui ra cái là hơi ấm sẽ bay hết. Hai người cứ lăn qua lộn lại, rồi bắt đầu tám chuyện.
Diêu Đông Hải cuộn mình như con sâu bông mắt thấy đôi bốt của Quý Sanh không có trên sàn: “Ơ?” rồi lập tức ngẩng đầu hét lên: “Quý Sanh?”
Bối Lộ Giai rụt cổ nói: “Gọi gì chứ, tầm bảy giờ là mình đã thấy cậu ấy đi ra ngoài rồi.”
Diêu Đông Hải trợn mắt: “Cậu ấy bị gì vậy?”
Giữa mùa đông lạnh cắt da như thế này mà ra ngoài sớm vậy? Thật sự là điên rồi! Nhưng nghĩ lại một chút: “Chẳng lẽ là đi hẹn hò?”
Chuyện tối qua Tống Dương đưa Quý Sanh về, dù không ai nói nhưng hai người đứng ở cổng trường đã bị người ta nhìn thấy rồi! Huống hồ hôm nay Quý Sanh không đi học, Tống Dương còn xách chăn giúp cô ấy, cho nên cả trường đều ngầm hiểu: Tống Dương đã cùng Quý Sanh về nhà rồi.
Mẹ ơi! Quý Sanh với Tống Dương hẹn hò rồi! Chủ đề này lan truyền như vũ bão khắp diễn đàn đại học G, trên forum, lẫn vòng bạn bè.
Trước khi Quý Sanh dính đến Tống Dương, chẳng ai thấy hai người họ hợp nhau. Nhưng một khi họ thật sự quen nhau rồi thì cũng không còn gì để bàn nữa. Dường như nam thần cũng có ngày bước xuống khỏi thần đàn, trai đẹp cũng có thể bị một cô gái bình thường cướp mất.
Một giả thuyết được cho là đáng tin cậy: con gái ở trường Nông đại học không mấy xuất sắc. Vì thế gu thẩm mỹ của Tống Dương không bị nâng lên, nên Quý Sanh mới có thể dễ dàng đuổi theo cậu ấy được.
Diêu Đông Hải và Bối Lộ Giai cũng nhanh chóng chấp nhận chuyện Quý Sanh thực sự “cua đổ” Tống Dương, nên chuyện hai người dậy sớm đi hẹn hò cũng được họ bình thản tiếp nhận.
Chỉ là? Diêu Đông Hải liếc nhìn nhiệt kế trong phòng: tám độ. Lại nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ, không thể không thành thật nói một câu: “Thời tiết thế này mà bảy giờ sáng đã đi hẹn hò, đúng là có bệnh.”
Chuẩn luôn, có bệnh thật. Khi ngồi trong sân tennis, Quý Sanh cũng cảm thấy như vậy. Xung quanh bốn bề không một bóng người, chỉ thỉnh thoảng có vài người chạy bộ sáng buổi sáng là đi ngang qua, ai nấy đều không khỏi nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị.
Chắc trong đầu họ đều nghĩ: Lạnh cắt da thế này mà còn ngồi dưới đất, đúng là điên thật rồi. Quý Sanh cũng cảm thấy mình điên thật. Nhưng từ khi mặt trời còn chưa ló rạng, một cơn thôi thúc mãnh liệt đã ép cô bật dậy khỏi giường: Mau ra ngoài, mặt trời sắp mọc rồi!
Cảm giác này cứ như nếu lỡ mất một tia nắng ban mai thì chẳng khác nào bỏ lỡ một cọc tiền vậy.
Thế nên sáu giờ hai mươi cô đã tỉnh giấc, nằm trên giường vật lộn với cái cảm giác thôi thúc đó. Kết quả là cô thua, liền cuống cuồng mặc nhanh quần áo rồi ra khỏi ký túc xá. Lúc đó cổng ký túc còn chưa mở, cô còn phải mặt dày đi gọi cô quản sinh dậy.
Cô quản sinh ngái ngủ hỏi: “Ra ngoài làm gì?”
Cô nói dối: “Chạy bộ.”
Cô quản sinh liếc mắt nhìn đôi bốt cao trên chân cô, mặt đầy bất đắc dĩ mà mở cửa thả cô ra ngoài.
Quý Sanh cứ như đang chạy đi nhặt tiền vậy, lao thẳng đến sân tennis! Vì nơi này gần ký túc nhất! Xung quanh không có cây cũng không có tòa nhà cao tầng nào, không gì che khuất ánh nắng.
Chạy tới sân tennis, cô không tốn chút sức nào đã tìm được hướng mặt trời mọc (trước đây cô chẳng bao giờ phân biệt được đông tây nam bắc), vừa kích động vừa xúc động, tim đập rộn ràng, nín thở chờ mặt trời từ từ ló dạng ban phát ánh nắng nhảy múa khắp mặt đất.
Cô ngồi tắm nắng, thỏa mãn đến mức cảm thấy trên đời này không còn điều gì có thể hấp dẫn được mình nữa.
Điện thoại đổ chuông, cô bắt máy, đầu dây bên kia là giọng của Diêu Đông Hải: “Hôm nay cậu có đi học không? Không đi thì tiện thể mang cho bọn này chút đồ ăn nhé, gì cũng được. Mình muốn hai cái bánh bao thịt loại mà có giá hai đồng ấy, Bối Lộ thì một ly sữa đậu nành.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- Ký Sinh
- Chương 9