Chương 7

Mở bức ảnh ra, Tống Dương nhìn một cái mà không nhận ra đây là mầm của loại thực vật nào. Dù trong lớp anh thuộc nhóm học hành chăm chỉ, nhưng anh lại không quá tự tin với chuyên môn của mình tin nhắn của cô gái họ Quý này từng khiến anh phải lật không ít sách. Vì thế, cảm giác đầu tiên của anh là, cô gái này lại mang thứ gì đó đến làm khó anh rồi.

Anh nghĩ đi nghĩ lại cả nửa ngày vẫn không nhận ra. Cô gái này đúng là có tài.

Bảo Kiện ở đại sảnh tầng một gọi to: “Tống Dương! Cậu còn chậm chạp nữa là tôi không đợi đâu đấy!”

Nói xong, thấy Tống Dương chậm rì rì đi xuống, cậu nhíu mày, nghiêm mặt, đưa điện thoại cho anh xem: “Cậu có biết đây là mầm cây gì không?”

Bảo Kiện liếc qua: “Tôi chỉ thấy cái rễ này giống cây tùng, nhưng loại tùng nào thì không biết.” Nói rồi ngẩng lên: “Lại là cô gái nào khảo bài cậu à? Có cô gái theo đuổi, còn lo gì không bảo nghiên thành công chứ!”

Tống Dương bảo cậu cút đi, nhìn rễ cây thì có thể nhận ra là cây thiết tùng. Nhưng mầm cây thì chưa chắc, trông có vẻ giống, nhưng lại không hẳn. Anh do dự một chút, quyết định tối về ký túc xá tra cứu thêm rồi mới trả lời tin nhắn. Nhưng khi lướt xuống dưới, anh dừng bước.

Bảo Kiện thấy anh không đi nữa, quay lại: “Sao lại không đi nữa thế? Không ăn cơm à? Lát nữa là hết đồ ăn đấy.”

Tống Dương ngẩng đầu: “À? À, ừ, cậu đi trước đi.”

Tin nhắn thứ hai Quý Sanh gửi là: Anh đang ở đâu? Em đến tìm anh rồi.

Tống Dương bịa một lý do để đuổi Bảo Kiện đi chắc chắn không thể nói cô gái đến tìm mình, nếu không cậu ta nhất định không chịu đi, sau đó gọi điện hỏi xem cô gái đang ở đâu.

Đại học Nông nghiệp không nhỏ, có bốn cổng trước sau trái phải, cộng thêm hai cổng phụ. Đây là lần đầu cô gái đến, dù anh đã nói gặp ở cổng đông, nhưng cũng có khả năng cô ấy đi nhầm sang cổng nhỏ góc đông nam một bi kịch tương tự từng xảy ra, cô gái đợi trắng cả một tiếng mới được tìm thấy, anh chàng kia sau đó phải dỗ dành cả tuần mới xong, còn hứa từ nay về sau nhất định sẽ ra ngã tư đón cô ấy không! Đến tận trường cô ấy để đón!

Điện thoại vừa thông, giọng cô gái ở đầu bên kia run rẩy: “Alo”

Tống Dương lập tức phán đoán: Cô ấy khóc rồi! Cô ấy bị ủy khuất! Cô ấy đến tìm anh để làm nũng!

Là một chàng trai đẹp trai từng trải, lại mang vẻ chính trực, Tống Dương từ nhỏ đã bị vô số cô gái nhờ đứng ra đòi công bằng. Khi chuyện tình cảm trở thành một chủ đề chính trong đời sống sinh viên, các cô gái sau khi cãi nhau với bạn trai cũng rất thích tìm Tống Dương. Một số cô có ý đồ không trong sáng, khiến Tống Dương chịu không ít khổ sở.

Nhưng phải nói, anh thực sự rất có kinh nghiệm xử lý các cô gái đang khóc làm nũng buồn bã. Hơn nữa, anh đối với Quý Sanh cũng không có cảm giác tệ, sẵn lòng bỏ công sức giúp cô một tay.

Vì thế, Tống Dương dịu dàng nói: “Anh là Tống Dương đây, em đang ở đâu? Trường anh rộng lắm, đừng đi nhầm, nói anh nghe xung quanh em có gì, anh qua tìm em” Cứ thế vừa nói không ngừng vừa lần theo lời cô để tìm.

Đại học Nông nghiệp không có nhiều cây như Đại học G, nhưng lại có rất nhiều vườn thực vật. Quý Sanh vừa nói gần chỗ cô có một vườn cây giữa mùa đông vẫn nở hoa, Tống Dương lập tức biết đó là đâu.

Từ xa đã thấy Quý Sanh đứng ở cổng vòm của vườn bạch ngọc lan, trên cổng có một bóng đèn, chiếu sáng cả khu vực ấy thành một màu vàng ấm áp.

Quý Sanh mặc áo lông màu vàng nghệ, cạnh chân còn có một túi lớn, hình như là chăn? Tống Dương bỗng cảm thấy diễn biến này có gì đó không đúng lắm? Anh khựng bước một chút, nhưng vẫn tiến lên, nhẹ giọng gọi: “Quý Sanh?”

Quý Sanh ngẩng đầu, không khóc. Nhưng sắc mặt rõ ràng không ổn. Tống Dương nhận ra có lẽ đây không phải chuyện nhỏ kiểu các cô gái tìm người làm nũng, mà là một việc có thể anh không giải quyết được.