Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ký Sinh

Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Quý Sanh âm thầm thở phào một hơi. Đấy, đúng là tâm trạng tối qua và hiện tại đều là do cái mầm cây kia gây ra. Cho nên thỉnh thoảng cúp học vài buổi, miễn có người điểm danh thay mình là không sao.

Bối Lộ Giai thò đầu từ giường trên xuống: “Cậu cả ngày hôm nay làm gì đấy? Hẹn hò à?”

Quý Sanh ném sách lên giường: “Không phải, tớ đi đọc sách cả ngày.”

Bối Lộ Giai hụt hẫng rụt đầu lại, câu trả lời này chán quá trời.

Liền sau đó, cô thấy Quý Sanh đang cởi ra đôi bốt định trèo lên giường.

“Khoan đã!”

Bối Lộ Giai nghiêm túc gọi cô lại: “Cậu chưa rửa chân!”

Vì chất lượng không khí trong phòng mà ba người họ sớm đã đặt ra “hiệp ước quân tử”:

Đồ bẩn không được ngâm quá ba ngày, tất phải giặt ngay trong ngày.

Nếu đi giày da hay sneakers đều phải rửa chân, thay vớ mỗi ngày.

Ai ăn đồ có mùi nặng như lẩu cay thì phải chia phần, không được ăn một mình.

Diêu Đông Hải quay lại sau khi đổ thau nước, Bối Lộ Giai lập tức lôi kéo đồng minh về phía mình: “Cậu ấy chưa rửa chân mà định trèo lên giường.”

Quý Sanh hơi cứng người, Diêu Đông Hải đặt thau xuống rồi nói: “Phải rồi, tối qua cậu về cũng chưa rửa chấn đấy.”

Tối qua Quý Sanh được Tống Dương đưa về thì đã khá muộn, hai người kia đều đã rửa chân và lên giường nằm rồi. Khi đó, cả phòng đều đang tập trung vào tin tức của Quý Sanh và Tống Dương. Mà quan trọng nhất là sau khi về tới phòng, Quý Sanh chẳng nói gì, chỉ chào bọn họ một tiếng rồi chui tọt lên giường.

Diêu Đông Hải đột nhiên thấy Quý Sanh có gì đó là lạ.

“Cậu sao cứ đeo găng tay suốt vậy?”

Từ hôm qua đến giờ, Quý Sanh vẫn luôn đeo đôi găng tay len. Ngay cả bản thân cô cũng chưa từng dám tháo ra xem tay mình hiện giờ ra sao rồi.

Quý Sanh đáp: “Tay tớ bị trầy mất một mảng da to. Hôm qua ghé hiệu thuốc gần nhà mua thuốc và bông băng băng tạm lại thôi. Tớ không dám tháo găng tay, sợ tháo ra thì kéo luôn cả băng gạc ra theo. Hôm qua người ta băng cho tớ lỏng lắm.” Khi không có ánh nắng, chỉ số IQ của cô xem như tạm bình thường trở lại.

Diêu Đông Hải lập tức gật gù ra vẻ hiểu chuyện, nhưng… chân thì vẫn phải rửa đấy nhé. “Vậy để tớ đổ nước cho cậu rửa chân, rửa xong rồi tớ đem nước đi đổ, được chứ?”

Tay cậu ấy bị thương không thể dính nước, chuyện này ai cũng hiểu. Quý Sanh định dùng bữa sáng ngày mai để cảm ơn nghĩa cử cao đẹp này của Diêu Đông Hải. Rửa chân xong, cô lập tức chui vào chăn, kéo rèm giường lại, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn thoại cho Tống Dương.

[Ờm… cậu đã biết đó là loại thực vật gì chưa?]

Tống Dương thấy trên màn hình là tin nhắn thoại thì liền cầm điện thoại lên, cố tình tránh ra một góc không có người để nghe. Về mối quan hệ mập mờ giữa anh và Quý Sanh, với tư cách là một trai đẹp dày dạn kinh nghiệm, anh luôn áp dụng quy tắc “ba không” trong mọi mối quan hê: không phản hồi, không giải thích, không để tâm

Mặc cho mấy người bạn cùng phòng có chọc ghẹo, truy hỏi thế nào, anh cũng tuyệt đối không hé môi nửa lời.

Vừa ra khỏi phòng trước chưa bao lâu, trong phòng ba người còn lại đã trao nhau ánh mắt:

“Đoán xem, chắc là bạn gái tìm rồi.”

“Chắc chắn vậy!”

Tin nhắn thoại phát ra từ điện thoại có chút méo tiếng, nghe đáng yêu chết đi được – Tống Dương thầm nghĩ. Nhưng anh vẫn cảm nhận được rõ ràng sự sốt ruột và lo lắng của Quý Sanh trong lời nói. Tống Dương cầm điện thoại đứng dưới lầu đắn đo mất mười phút, còn giả vờ đi siêu thị mua một gói thuốc lá rồi quay về. Cuối cùng anh quyết định… không trả lời.

Thật không có cách nào khác, anh vẫn chưa điều tra ra mà…

Thứ Năm là ngày có tiết kiểm tra. Dù còn gần một tháng nữa mới đến thi cuối kỳ, nhưng sẽ có một vài môn thi sớm. Mà các môn này chính là những bài thi kết thúc học phần, học kỳ sau không còn học nữa. Cho nên kỳ thi lần này vô cùng quan trọng.

Tuy nhiên, cũng không phải vì môn học quan trọng, nếu nó quan trọng thì đã không chỉ học nửa năm. Mà là nếu thi rớt lần này thì sang năm phải thi lại chung với sinh viên năm nhất. Hiện tại còn đang học mỗi ngày mà còn không qua nổi, thì một năm sau không đυ.ng tới sách vở, xác suất qua được gần như bằng không, ai mà rảnh ngồi ôn lại cơ chứ? Mà trường học quy định thi nếu thi lại mà không qua môn thì sẽ không phát bằng tốt nghiệp.

Xét đến chuyện tốt nghiệp và độ khó của kỳ thi lại, thì đợt thi này được toàn thể sinh viên coi trọng cực kỳ.

Vì thế lớp học hôm thứ Năm chật kín người ngồi. Giáo viên bước lên bục còn bật cười: “Lần đầu tiên tôi thấy lớp đông đủ thế này đó.”

Quý Sanh đổi sang chỗ ngồi gần cửa sổ, vị trí này cô đã chiếm được hai ngày nay rồi. Dù sao thì cô cũng không thể cứ vì muốn tắm nắng mà trốn học mãi được, ngồi trong lớp vẫn có thể hứng nắng mà.

Hai ngày qua, cô học hành rất nghiêm túc, nhưng khi phát đề ra thì vẫn cảm thấy xa lạ như mới quen lần đầu. Trước đó cô còn từng kỳ vọng việc đọc sách dưới ánh nắng sẽ giúp cô nhớ hết mọi thứ đã đọc. Nhưng sự thật chứng minh: mộng mơ thì có nhưng thực tế thì không. Chỉ vì tay mọc thêm cái mầm mà đòi tăng IQ thì đúng là nghĩ quá nhiều rồi.

Có nắng là đầu óc cô lại bay bổng như vậy đó… haizzz

Sau khi làm bài thi xong, Quý Sanh lật dạtd dò lại đáp án, xác định bản thân đã đủ điểm qua môn liền thở phào nhẹ nhõm.

Ngày cuối tuần đến rất nhanh, cô lại sắp xếp đồ đạc chuẩn bị về nhà như thường lệ. Diêu Đông Hải hỏi cô: “Về nhà để tắm đúng không?”

Quý Sanh: “...À, đúng vậy.”

Diêu Đông Hải quay sang hỏi Bối Lộ Giai có định về nhà tắm không hay ở trường tắm luôn thì Bối Lộ Giai nói: “Ở nhà lạnh lắm, tớ tắm ở trường. Hai đứa mình đi cùng luôn nha?”

“Được đó, cậu định hôm nào?” Vậy là hai người họ bắt đầu bàn kế hoạch sẽ đi tắm cùng nhau.

Quý Sanh không dám lên tiếng. Cô đương nhiên không dám tắm cùng mọi người ở trường, ngay cả về nhà tắm cũng phải canh lúc bố mẹ không có ở nhà mới dàm về.

Ba mẹ Tịch đều đã đi làm hết rồi. Lúc cô về đến nơi thì trong nhà chỉ còn có mình cô. Việc đầu tiên sau khi mở cửa nhà là kéo rèm cửa sổ phòng ngủ ra để ánh nắng chiếu rọi tràn ngập căn phòng.

Trong phòng im ắng tuyệt đối. Quý Sanh hít thở sâu vài lần giữa không gian quen thuộc, rồi tháo găng tay bên trái ra.

Chiếc găng này cô đã đeo ba ngày liên tục, giờ đã hơi bẩn. Mấy hôm nay, cô nhiều lần thử ấn lên lòng bàn tay qua lớp găng tay để cảm nhận cái mầm ấy, nhưng chẳng cảm thấy gì.

Chẳng lẽ nó đã chui hẳn vào trong cơ thể cô rồi?

Nghĩ đến đây, cô lại bắt đầu thấy hối hận. Có lẽ cô đã sai lầm, cô không nên chần chừ. Nếu ngay từ lúc cái mầm vừa mọc mà cô đã cắt đi, thì có khi chẳng đến nỗi nghiêm trọng như bây giờ.

Sau vài ngày để mặc nó phát triển, rất có thể nó đã ăn sâu vào trong cơ thể cô. Quý Sanh tưởng tượng ra cảnh những sợi rễ nhỏ men theo mạch máu, bò đến tận tim mình.

Chính vì vậy, hôm nay cô mới quyết tâm phải xử lý nó.

Sau khi tháo găng tay ra, cái mầm kia trong lòng bàn tay lại không đáng sợ như cô tưởng tượng.

Lúc đầu nó có màu xanh non, nhưng giờ sắc xanh đã phai nhạt đi đôi chút, chuyển sang màu xanh nhạt gần như trong suốt. Nếu phải miêu tả thứ mầm kỳ lạ này thì nó đã gần giống với màu da lòng bàn tay cô. Chồi non ở đầu cũng nhỏ lại một chút.

Quý Sanh ngồi dưới ánh nắng, ánh mặt trời không chỉ mang lại cảm giác an toàn mà còn giúp cô xua tan mọi sợ hãi. Lúc này, cô thậm chí còn cảm thấy chuyện mọc ra thứ kỳ quái trong lòng bàn tay chẳng có gì lạ cả. Cô còn tự nhiên nghĩ: Ồ, giống như người ta có sáu ngón tay ấy mà, nó cũng chỉ là một cái chồi thịt mọc ra thôi mà.

Nhân lúc có ánh nắng làm thuốc tê tinh thần, cô dùng kéo bén cắt sát gốc cây, loại bỏ đi cái mầm ấy.

Ban đầu còn tưởng sẽ đau, ai ngờ hoàn toàn không đau chút nào. Cái chồi bị cắt xuống chẳng đáng chú ý, còn trong lòng bàn tay cô thì không có vết thương, cũng chẳng thấy dấu vết nào như rễ cây đâm vào da thịt. Cô dùng cồn i-ốt để lau sạch tay, cũng chẳng có cảm giác gì. Rồi cô lại dùng cồn y tế chà mạnh vài lần, sau đó dùng xà phòng rửa tay cả chục lần.

Và lúc này, lòng bàn tay cô hoàn toàn bình thường. So với tay phải thì chẳng có khác biệt gì.

Nhưng điều đó không có nghĩa tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày nay chỉ là ảo giác. Bằng chứng là cái mầm kia, khi so với ảnh chụp trong điện thoại thì mầm đã bị cắt ngắn đi ít nhất một centimet.

Quý Sanh cho chồi cây vào một lọ nhựa rồi đóng kín niêm phong lại. Lòng bàn tay cô giờ đã trở lại bình thường, dường như mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng trong hai ngày ở nhà, mỗi sáng khi trời còn chưa sáng rõ cô đã vội kéo rèm ra. Cô ngồi trong phòng đón ánh nắng mặt trời, và cô biết… thật ra mọi chuyện vẫn chưa hề kết thúc.
« Chương TrướcChương Tiếp »