Diêu Đông Hải và Bối Lộ Giai lười biếng nằm ườn trên giường đến tận tám giờ hai mươi mới chịu bò dậy. Cửa phòng ký túc xá của bọn họ vẫn đóng chặt giả vờ như không có ai để đề phòng thầy cô đột ngột đi kiểm tra. Hai người họ đói đến mức ngực dán sát lưng, dùng nước còn lại trong bình giữ nhiệt để pha sữa và ngũ cốc. Bối Lộ Giai xé một gói bánh quy khô, nói: “Không biết Quý Sanh có đợi tan học mới đem bánh bao về không nữa?”
Cả hai đều nghi ngờ Quý Sanh sau khi hẹn hò xong thì tiện thể cầm luôn đồ ăn sáng của họ đi học luôn rồi.
Vừa nói xong, điện thoại của Diêu Đông Hải đổ chuông: “Là Quý Sanh.” Diêu Đông Hải bắt máy lên, bên kia giọng Quý Sanh vui vẻ vang lại: “Xuống lấy đồ ăn sáng đi!”
Diêu Đông Hải không hiểu: “Cậu lên đây đi.”
“Không!” Giọng nói bên kia dứt khoát như chém đinh chặt sắt.
Diêu Đông Hải đành phải lấy áo khoác rồi đi xuống dưới lầu. Bối Lộ Giai vừa nhấp từng ngụm sữa nóng vừa nói: “Chắc là dì quản sinh đang ở dưới đấy.”
Vì vậy khi đi xuống tầng một, Diêu Đông Hải bước cẩn thận rón rén như tên ăn trộm. Cô lén lút nhìn vào phòng trực của dì quản sinh – cửa đóng kín mít. Theo lý thông thường thì dì ấy sau khi đưa sinh viên ra khỏi ký túc sẽ đi đâu đó chơi, xem ra bây giờ đúng là không có ai.
Diêu Đông Hải: Cái đồ lười biếng này, không muốn lên lầu nên gọi mình xuống chứ gì!!
Cô nàng tức giận đi ra ngoài, vừa ra đến nơi đã thấy Quý Sanh đang đứng giữa một khoảnh nắng nhỏ trước ký túc xá nữ. Cô lúc này trông giống như một đóa hoa nhỏ đang tắm nắng, vừa nhìn thấy Diêu Đông Hải, Quý Sanh liền quay đầu lại nở nụ cười rạng rỡ: “Cậu đến rồi à.”
Thiên gia a, người ta nói khi yêu vào người sẽ tự xinh lên đúng là thật đấy.
Quý Sanh cười đến là tươi rói, nhan sắc lập tức tăng thêm hai điểm! Ít nhất thì Diêu Đông Hải thấy nụ cười của cô ấy vui vẻ như thế, cơn giận vì bị ép xuống lầu lấy thức ăn cũng tan biến hết, giọng nói mềm mại hơn hẳn 30%.
“Cậu tính đi học hay lên lầu?” Diêu Đông Hải hỏi.
“Không, tớ đi đọc sách. À, lát cậu lên nhớ lấy giúp mình mấy quyển sách nha.” Quý Sanh nói.
Diêu Đông Hải bị nụ cười của cô dụ dỗ xong lúc này mới hoàn hồn lại, mặt đen sì: “Sao lúc tớ xuống cậu không nói? Tự lên mà lấy!”
“Không!” Quý Sanh cũng xụ mặt. Ký túc xá nữ này nằm ở vị trí không đón được nắng vào buổi sáng, phải đến chiều khi mặt trời nghiêng về phía Tây mới bắt đầu có nắng.
Diêu Đông Hải còn đang ăn bánh bao cô ấy mua về, đành nói: “Thôi lát nữa tớ ném xuống cho, cậu đứng dưới cửa sổ mà bắt lấy.”
“Ném ở nhà vệ sinh ấy.” Cửa sổ nhà vệ sinh là chỗ duy nhất có thể hứng nắng. Quý Sanh nghĩ: nếu không nói thì không để ý chứ cái người thiết kế ký túc xá nữ này đúng là đầu óc có vấn đề.
Thời tiết hôm nay khá nịnh người, không có chút âm u nào. Mãi đến bốn giờ chiều, sân tennis mới bắt đầu hết nắng. Quý Sanh ngồi ở sân tennis suốt cả ngày, đến khi không còn nắng nữa thì lý trí mới dần quay trở lại. Cô lại cúp học cả ngày rồi!
Giống hệt như hôm qua vào giờ này, cô bắt đầu thật sự cảm thấy sợ hãi và lo lắng. Cô đeo cặp sách chạy thẳng về ký túc, cố gắng dùng lý trí để phân tích, mong bản thân có thể dời sự chú ý đi chỗ khác.
Mấu chốt là ánh nắng.
Nếu làm thành biểu đồ, đỉnh cao là vào ban ngày có nắng, đáy sâu là sau khi mặt trời lặn. Ban ngày, cô bị ảnh hưởng bởi cái mầm cây kia rất rõ rệt. Nếu phải xếp hạng nhu cầu theo mức độ thì ánh nắng chắc chắn là đứng đầu. Vì vậy cô không muốn vào trong phòng, cũng chẳng muốn đi học.
Cảm giác hạnh phúc do ánh nắng mang lại giống như chất gây nghiện, khiến cô muốn đắm chìm trong trạng thái thư thái ấy mãi mãi. Vì thế cô mới cảm thấy việc cúp học chẳng sao cả, vì khi đó cô thật sự không thấy có vấn đề gì.
Đến khi mặt trời bắt đầu lặn vào buổi chiều thì dù cô vẫn còn bị cái mầm kia chi phối, nhưng phần con người trong cô đã dần dần tỉnh dậy. Trong nỗi hụt hẫng vì mất đi ánh nắng, cảm xúc tiêu cực dễ dàng chiếm lấy tâm trí.
Dọc hành lang ký túc nữ và trong các phòng đều đã bật đèn sáng. Ánh đèn khiến cảm giác căng thẳng trong cô dịu đi một chút. Quý Sanh nghĩ, có lẽ sau này mình nên chuẩn bị một cái đèn pin để mang theo bên người.
“Giỏi ha, hôm nay lại cúp học nữa.”
Vừa mở cửa bước vào phòng, Quý Sanh đã bị Diêu Đông Hải đang từ trong đi ra với thau nước rửa chân trên tay nói ngay: “Chiều nay thầy Mã có điểm danh đó, tớ điểm danh giùm cậu rồi đó nha, nhớ bao tớ một bữa đó.”
Diêu Đông Hải vừa nói vừa đi rất nhẹ nhàng.