Vân Tư không còn tâm trạng tạt qua phòng hiệu trưởng nữa, em đi ngược lại về phía khuôn viên sau trường, tìm một không gian yên tĩnh xa khu học tập để giải tỏa tâm trạng. Vân Tư nhìn thấy một gốc cây có bóng râm phía xa xa, em đi thẳng đến đó, nằm thẳng xuống bãi cỏ, hai tay khoanh sau đầu nhắm mắt nằm ngủ.
Vừa yên tĩnh được vài giây, bên tai Tần Vân Tư văng vẳng vài câu chửi mắng. Vân Tư ban đầu định nhắm mắt cho qua, nhưng tiếng chửi mắng càng ngày càng rõ, nó làm em khó chịu đến mức bản thân không thể ngủ nổi nữa. Vân Tư mở mắt, nghiêng đầu liếc sang bên cạnh.
Sau hàng rào hoa cao chừng một mét, Tần Vân Tư nhìn thấy bóng vài người len lỏi, em ngồi dậy, nghe tiếng chửi mắng thì cũng đoán được vài phần là có ẩu đả. Tần Vân Tư đứng dậy, em muốn nhìn xem thử ai là người phá hủy giấc ngủ của em, bước chân đi vòng sang dãy hoa bên kia rào chắn, Vân Tư lặng lẽ khoanh tay nhìn cảnh tượng ba tên con trai đang đứng vây quanh một người ngồi thụp dưới đất, quần áo cậu ta xộc xệch, tóc cũng rối bời lên, chắc chắn là đang bị ba tên đang đứng nhìn xuống kia bắt nạt.
Tần Vân Tư nheo mắt, em nhận ra ba người con trai đó, chính là ba kẻ đã quấy rối em ở quán cà phê. Đem sự tức giận chưa dứt kết thù từ hôm trước, Tần Vân Tư ung dung bước đến, giọng điệu lạnh nhạt phát ra.
“Ỷ đông hϊếp yếu, đúng là chỉ có ba tụi mày.”
Vân Tư không hề sợ hãi, ánh mắt nhìn thẳng vào ba kẻ quấy rối kia, em kéo sự chú ý của ba gã lên người mình, liếc nhìn nhẹ sang cậu trai nhỏ đang chật vật co mình sát mép tường.
“Lại là mày, lần trước tao rủ mày chơi cùng lại không chọn, bây giờ còn muốn xen vào chuyện của tụi tao?”
Thiệu Văn, kẻ trông như là người đứng đầu cất tiếng.
“Thì?”
Tần Vân Tư buông nhẹ một chữ, khóe môi nhếch lên khinh thường, hành động này khiến ba gã đứng đối diện tức giận, mối thù lần trước ôm lại một cục, hôm nay thừa dịp cậu dám xen ngang chuyện của họ lập tức kiếm cớ gây chuyện lại với cậu.
“Đã không có ai chống đỡ mà còn dám hống hách, thằng nghèo nàn này.”
Thiệu Văn xông xáo đến trước mặt Vân Tư, gã hòng đưa tay nắm lấy cổ áo em nhưng em đã nhanh chóng né được. Tần Vân Tư nghiêng người né tránh, em đứng chắn trước cậu trai đang chật vật đứng dậy kia.
“Người thì nhỏ con, mà còn dám bảo vệ tên nhãi kia?”
Thiệu Văn gằn giọng, Tần Vân Tư nhếch mép cười đáp lại.
“Còn tụi mày, lớn xác nhưng đầu đất, chỉ biết bắt nạt người khác.”
“Mày!!!”
Thiệu Văn triệt để bị Tần Vân Tư khıêυ khí©h, gã xông đến đánh nhau với em, hai tên đồng bọn cũng xông vào cuộc chiến. Tần Vân Tư bị bàn tay nhỏ sau lưng nắm chặt góc áo, em quay người lại, nhìn vào ánh mắt lo lắng như muốn can ngăn kia lập tức trấn an.
“Không sao, cậu đứng yên đây, để tôi giải quyết.”
“Con mẹ nó, giờ mà mày còn tình cảm ở đây hả?”
Thiệu Văn hét lớn, sau đó lao đếm đấm lấy Vân Tư. Tần Vân Tư rất biết cách né tránh, em không cần phung phí sức đánh nhau cùng ba người kia, chỉ đưa ra một vài hành động né đi lối đánh xông xáo của bọn chúng. Cuộc gây lộn giữa năm người làm ồn ào một góc, cũng may là ở sau khu vực vườn hoa yên tĩnh của trường nên ít ai trông thấy.
Đang lúc hỗn loạn diễn ra, Tần Vân Tư nhìn thấy Trương Tử đi ngang, em bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn về phía mình, vẫn dáng vẻ hai tay xỏ túi nhưng gương mặt không hề xuất hiện chút biểu cảm nào. Trương Tử đứng đó, khi nhìn thấy Tần Vân Tư nhìn lên thì ung dung rời đi, khiến khóe môi Vân Tư giật giật vài cái. Dù không cần hắn xen vào, nhưng chẳng phải bạn cùng lớp khi thấy cảnh tượng này sẽ ra tay ngăn cản hay sao, vậy mà hắn lại dám ngó lơ em như vậy.
Trương Tử rời đi, hắn không xen vào, bởi vì nhiệm vụ của hắn là theo dõi Vân Tư, cho nên hắn càng vô hình trước cậu càng tốt. Trương Tử không biết, hành động đó lại càng khiến Tần Vân Tư nhớ rõ hắn hơn, sau này mỗi khi nhìn thấy hắn là lại càng cay mắt.
Tần Vân Tư đem sự tức giận sau khi Trương Tử rời đi đánh trả lại đám người của Thiệu Văn, em như mèo con hóa mãnh thú đánh cho bọn chúng ôm mặt chạy tán loạn. Đánh xong, Vân Tư đưa tay lau nhẹ khóe miệng dính chút máu, rồi phủi phủi tay áo cho thẳng thớm trở lại. Tần Vân Tư quay người, nhìn thấy cậu trai kia dáng vẻ rụt rè tiến lại gần em, nhẹ nhàng nói.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm.”
“Không có gì. Mà tại sao cậu lại bị bọn chúng bắt nạt?”
Cậu trai nhỏ khẽ gãi đầu, cậu nở một nụ cười chua chát.
“Không có gì, chỉ là bọn chúng thấy mình nhỏ con nên muốn bắt nạt, còn sai vặt mình đi mua đồ. Hôm nay vì có lịch thi nên không đi mua được, bọn chúng liền kiếm cớ đánh mình.”
“Cậu tên gì?”
“Hả?”
“Cậu tên gì?”
Vân Tư lần nữa hỏi.
“À, mình là Chu Hiểu, còn cậu.”
“Tần Vân Tư.”
Vân Tư buông nhẹ ba chữ, rồi tiếp tục nói.
“Đưa điện thoại đây, kết bạn đi, có gì khó khăn cứ gọi tôi.”
Chu Hiểu nghe đến đây răm rắp lấy điện thoại ra trao đổi số, sau khi kết bạn hoàn tất, Tần Vân Tư rời đi trước, để lại Chu Hiểu đứng nhìn tấm lưng Tần Vân Tư khuất đi dần rồi mới lặng lẽ chạy đi.
Tần Vân Tư trở về lớp, trên đường trở về cứ thắc mắc tại sao mình lại kết bạn với một người lạ mới chỉ gặp lần đầu, còn có ý định bảo vệ cậu ta, cuối cùng mọi lý do em đều đổ lên đầu đám người Thiệu Văn, là vì em đã bắt đầu ghét bọn chúng, cho nên mới sẵn sàng bảo vệ thứ mà đám người kia nhắm vào.