Chương 8: Tìm lại chiếc khăn tay

Sớm hôm sau, Sở Thiếu Chung thức dậy sớm hơn mọi ngày, hắn vừa thay đồ xong là rời khỏi nhà ngay, một mạch chạy đến quán cà phê với hi vọng tìm được chiếc khăn tay trước giờ vào làm. Nhìn đồng hồ là sáu giờ sáng, hắn không dám chắc chắn quán đã mở cửa hay chưa.

Khi nhìn thấy cửa quán đang mở, Sở Thiếu Chung mới thở nhẹ một hơi, sau đó hắn cất từng bước tiến tới. Trong quán, đã có rải rác một vài khách đến sớm, không khí buổi sáng như làm cho mọi thứ nơi đây mang nét năng lượng tươi tỉnh của ngày mới. Sở Thiếu Chung đưa mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng chàng trai hôm qua mình gặp nhưng không thấy.

Hôm nay, Tần Vân Tư phải thức dậy vào cái giờ quái quỷ để đi làm, là lần hiếm hoi em chịu nhận lời trông quán thay anh trai vào buổi sáng sớm. Dù vậy, Tần Vân Tư vẫn vừa cầm khăn lau bàn vừa than thở vì sao bản thân lại phải dậy sớm như vậy, bình thường ở nhà em có thể ngủ đến tận trưa.

Vân Tư phát hiện ra Thiếu Chung khi em ngước mắt nhìn lên từ bàn pha chế, em nhìn thấy hắn đang đứng giữa quán, đến khi hắn nhìn thấy em thì lại chậm rãi tiến lại gần.

“Chào cậu, hôm qua tôi có ghé quán mua cà phê vào đêm muộn, không biết có vô tình làm rơi chiếc khăn tay ở đây không?”

“Khăn tay ạ?”

Tần Vân Tư đăm chiêu suy nghĩ, em nhìn xung quanh bàn để đồ của pha chế, rồi chợt nhớ ra nơi mà anh trai hay để đồ của khách hàng bỏ quên, em mở ra hộc tủ phía tay trái của mình.

Tần Vân Tư nhìn thấy chiếc khăn tay nhỏ được gấp gọn vuông vức đặt trong hộc tủ, em nhẹ nhàng cầm lên, trong đầu chợt nhớ mang máng tối muộn anh trai có nhắn tin, nếu có khách đến hỏi thì lấy đồ để quên cho người ta.

“Đây phải không ạ? Anh chủ em bảo khách để quên hôm qua.”

Sở Thiếu Chung nhìn vào chiếc khăn trên tay Vân Tư, ánh mắt vui mừng, trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Đúng là nó rồi, cảm ơn cậu.”

Sở Thiếu Chung nhận lại chiếc khăn tay của mình, hắn nhìn đồng hồ, vốn dĩ định rời đi nhưng đột nhiên lại quay lại.

“À, có thể cho tôi một ly cà phê đen được không?”

“Vâng ạ, anh đợi một chút nhé.”

Sở Thiếu Chung ngồi đợi, lát sau trên tay hắn đã có ly cà phê mang đi. Hắn bước ra khỏi quán, ngồi lên xe rồi chạy thẳng đến nơi làm việc. Trên đường chạy xe, hắn nếm thử chút cà phê, trong lòng ngầm xác nhận, vị cà phê khác hẳn hôm qua, cho dù chỉ là một ly cà phê đen bình thường thì hắn cũng cảm nhận được mùi vị kia đặc biệt đến nhường nào. Sở Thiếu Chung đặt lại ly cà phê xuống, rồi tập trung lái xe.

...

Tần Vân Tư làm việc đến tận trưa, sau khi Tần Lâm Đăng đến quán thì em mới nghỉ. Chiều nay, em lại tiếp tục với hành trình theo dõi vị hiệu trưởng kia. Tần Vân Tư hoàn thành xong bữa trưa, sau đó phóng thẳng đến kí túc xá, nơi mà em được anh trai sắp xếp ở ngay trong trường để tiện bề hành động. Tần Vân Tư có tiết học vào lúc ba giờ chiều, hiện tại là mười hai giờ trưa, như vậy cũng đủ cho em kịp ngủ hai tiếng trước khi vào lớp.

Hai giờ chiều, Tần Vân Tư rảo bước trong khuôn viên nhà trường, miệng ngậm chiếc kẹo mυ"ŧ vừa mới bóc ra. Vị ngọt tan chảy trong miệng làm tinh thần Vân Tư tỉnh táo hơn nhiều, còn một tiếng trước khi vào học, em đi vòng ra sau tòa nhà hành chính, hôm nay cần thu thập thêm thông tin cho các anh trai, Vân Tư muốn mình moi được chút gì đó từ phòng của thầy hiệu trưởng.

Đang đi, Tần Vân Tư bước chậm lại, sự nhạy bén trong quan sát khiến em phát hiện ra cạnh lối đi sau trường học có người đứng ở đó, vừa hay em nhớ mang máng đó chính là Trương Tử, người ngồi cạnh bàn học của em. Đối diện Trương Tử còn có thêm một cô gái nữa, hắn thì hai tay đút túi quần, ánh mắt hờ hững nhìn vào hộp quà cô gái đưa đến trước mặt.

Tần Vân Tư đứng ở một góc nhìn về hướng đó, em đưa tay rút cây kẹo mυ"ŧ mình đang ngậm trong miệng ra, nhìn chăm chú vào màn tỏ tình ấy. Vân Tư nheo mắt, trong lòng bỗng dâng lên một tràng khó chịu, bởi vì em nhớ, cô gái ấy trước đây từng bảo thích em, từng theo đuổi em, chỉ mới một tuần gần đây thôi vậy mà đã thay đổi đối tượng.

Bàn tay nhỏ của Vân Tư dần cuộn chặt, đây không phải là lần đầu tiên em bắt gặp những cô gái từng theo đuổi em tỏ tình hắn, số lần em vô tình nhìn thấy họ theo đuổi Trương Tử cũng đã trên con số ba, điều này làm Tần Vân Tư nảy sinh khó chịu, dù em không có lý do gì chính đáng để cấm họ theo đuổi người khác, chỉ là Vân Tư cảm nhận được, mọi thứ trước đây từng chú ý đến em bây giờ lại thuộc về hắn. Tần Vân Tư đỏ bừng mang tai, em quay phắt lại trong cơn tức giận mà chẳng hiểu mình vì sao lại tức giận. Hơn nữa, dường như em bắt đầu có ác cảm với hắn rồi.