Chương 7: Lần đầu gặp gỡ

Tần Lâm Đăng đứng nhìn em trai mình bước ra khỏi quán, khẽ lắc đầu rồi cũng đành trở vào trong. Lâm Đăng đứng nhìn cảnh tượng bàn ghế lộn xộn trước mặt, cuối cùng đành phải tự tay dọn dẹp lại cho gọn gàng. Quần quật suốt cả một ngày dài, Tần Lâm Đăng cũng chào được vị khách cuối cùng của quán.

Lâm Đăng quay trở lại vào bên trong, anh đứng nhìn một lượt quán, sau đó bắt tay vào dọn dẹp. Đang dọn dẹp tại quầy pha chế, Lâm Đăng chợt nghe tiếng động, ngước mắt lên thì nhìn thấy có người bước vào trong.

“Xin lỗi, quán còn bán không?”

Bên ngoài cửa, một người đàn ông dáng dấp cao ráo nhìn vào cất giọng hỏi, hắn ngước đôi mắt đen sâu thẳm đến Lâm Đăng. Tần Lâm Đăng nhìn qua một lượt, thầm đánh giá qua con người này, đến khi chạm vào ánh mắt mong chờ của người kia, Lâm Đăng mới nhẹ nở một nụ cười rồi cất giọng.

“Còn, anh vào đi.”

Vốn dĩ đã hết giờ làm, Lâm Đăng cũng không cần phải làm quá giờ đêm như bao cửa hàng khác, nhưng hôm nay bỗng dưng anh lại muốn mở bán quá giờ một chút, có thể là do một chút nảy sinh muốn bán cà phê cho người kia.

“Anh dùng gì?”

“Phiền cậu pha giúp tôi một ly cà phê đen mang về.”

“Được, anh đợi chút nhé.”

Tần Lâm Đăng nhẹ cười, sau đó quay lưng đi vào quầy pha chế. Người con trai kia ngồi đợi, ánh mắt quét qua một lượt cửa hàng, rồi chạm vào hình ảnh Lâm Đăng đang pha cà phê. Hắn ngồi nhìn, thầm đánh giá về anh một hồi, chỉ cảm nhận được sự tận tâm của anh trong công việc, dáng vẻ chăm chú pha cà phê đó dường như khiến lòng hắn xao động, cứ thế vô thức nhìn mãi.

Vài phút sau, Tần Lâm Đăng đem ra một ly cà phê đã được đóng gói cẩn thận, anh đặt nhẹ trên bàn, đẩy lên trước mặt người con trai kia.

“Cà phê của anh.”

“Cảm ơn. Bao nhiêu tiền?”

Người con trai kia thanh toán xong cũng vội vàng đi về, Tần Lâm Đăng tiễn hắn ra cửa, không hiểu sao cứ nhìn bóng lưng hắn rời khỏi hết mới thôi. Lâm Đăng quay trở vào trong, vừa bước chừng được hai bước thì ánh mắt đập phải một chiếc khăn tay rơi dưới đất.

Lâm Đăng cúi xuống nhặt lên chiếc khăn tay màu vàng nhàn nhạt, mùi hương thảo toả ra rất thơm, trên khăn tay còn có thêu hai chữ: ChungKha

Vội vàng chạy ra cửa, Lâm Đăng muốn đuổi theo người con trai kia để trả lại nhưng không thể, bóng dáng người đó đã rời đi mất, cũng không còn thấy dấu hiệu người ở đâu. Lâm Đăng ráng đợi thêm ba mươi phút nữa, cuối cùng người đó vẫn không quay trở lại, anh đành cất chiếc khăn vào tủ đựng đồ, sau đó đóng cửa rời khỏi quán.

...

Sở Thiếu Chung lái xe về nhà, bên ghế phụ đang đặt một ly cà phê vừa mua từ cửa hàng của Lâm Đăng. Hôm nay hắn vốn muốn mua cà phê ở quán thân thuộc, nhưng trớ trêu thay nơi ấy lại đóng cửa, mà hắn thì có thói quen uống cà phê đêm, cho nên vô tình tạt vào quán của Tần Lâm Đăng. Sở Thiếu Chung về nhà, cởϊ áσ khoác rồi ngã lưng lên ghế nghỉ ngơi.

Khi ngồi dậy, Thiếu Chung đưa tay cầm lấy ly cà phê, mùi thơm thoảng vào mũi làm cho tâm trí hắn tỉnh táo được đôi chút. Sở Thiếu Chung nhấp một ngụm, khi mùi đăng đắng của cà phê len lỏi vào đầu lưỡi, hắn chợt sững ra, rồi bản thân bất động vài giây trong không gian tĩnh mịch của đêm tối. Sở Thiếu Chung nhấp thêm một ngụm nữa, như thể hắn đang xác định hương vị của ly cà phê kia. Thật trùng hợp, đúng là mùi vị cà phê mà hắn thích, có lẽ là ngon hơn quán mà hắn thường xuyên ghé rất nhiều.

Sở Thiếu Chung đặt lại ly cà phê xuống bàn, ánh mắt hắn dần trở nên mơ hồ, hơi thở nặng nhọc thoát ra, hắn nhắm mắt lần nữa nghỉ ngơi, lưng dựa ra sau thành ghế sô pha mà an tĩnh.

Trôi qua vài phút, Sở Thiếu Chung mở mắt, hắn ngồi dậy, điều đầu tiên hắn làm là đưa mắt nhìn vào ly cà phê trống rỗng, sau đó là đưa tay mò vào túi áo sơ mi của mình. Mất rồi, chiếc khăn tay của hắn không còn ở đây nữa, hắn tìm xung quanh, rồi đứng bật dậy như thể bản thân vừa mất đi một thứ rất quý giá.

Sở Thiếu Chung đưa tay day nhẹ mi tâm, hắn nhìn đồng hồ, hiện tại đã gần một giờ sáng, phép lịch sự ngăn hắn không quay trở lại quán cà phê kia để tìm, hắn quyết định trở lại vào sáng sớm mai, có lẽ là đã rơi ở đó.