Tần Vân Tư mặc xong tạp dề, em cầm lấy cây lau sàn đứng bĩu môi với Tần Lâm Đăng.
“Anh, em đi học là được rồi, tại sao anh lại bắt em làm nhân viên bán thời gian nữa?”
Nhân lúc quán chưa có ai, Tần Vân Tư càu nhàu với anh trai mình về việc bản thân không chỉ làm sinh viên mà còn phải giả danh thành một người giúp việc, đã vậy còn phải làm việc như thể em đang cần tiền thực thụ. Tần Vân Tư cầm lấy cây chổi lau sàn, lau lau chà chà nền nhà đi đi lại lại một chỗ, hành động này thực sự khiến cho Tần Lâm Đăng phải lắc đầu ngán ngẩm.
“Chịu khó đi, em phải đóng vai là người bình thường nhất có thể.”
Tần Vân Tư lần nữa bĩu môi, đúng lúc tiệm có khách đến, cuộc trò chuyện giữa hai anh em vì thế cũng dừng lại. Tần Lâm Đăng trở về quầy pha chế của mình, còn Tần Vân Tư thì giúp khách hàng gọi món.
Trương Tử đứng ngoài quán nhìn vào trong, hắn quan sát một thời gian, nhìn vào bóng dáng bên trong kia quần quật làm việc, cuối cùng cũng quyết định đi vào.
Chọn cho mình một bàn sát cửa sổ, Trương Tử vừa ngồi xuống thì bên cạnh hắn đã xuất hiện bóng dáng Tần Vân Tư, em nở một nụ cười thân thiện, tất nhiên là để chào khách hàng mới đến.
“Xin chào quý khách, mời quý khách chọn món.”
Tần Vân Tư đặt tấm menu trên bàn của Trương Tử, thái độ của em khiến hắn chắc chắn một điều rằng Tần Vân Tư không hề nhớ đến việc hắn ngồi cạnh bàn học của em. Trương Tử chọn đại một ly cà phê, sau đó vẫn thực hiện công việc âm thầm quan sát Tần Vân Tư. Suốt cả một buổi chiều tối nhìn em đi đi lại lại, ly cà phê trên bàn của hắn đã vơi dần. Vốn đang nhàm chán, hắn bỗng nhìn thấy Tần Vân Tư bị quấy rầy bởi một nhóm nam sinh.
Từ sau lưng Tần Vân Tư bỗng dưng xuất hiện một người con trai, có vẻ là trạc tuổi em, người nọ cao hơn Tần Vân Tư một cái đầu, ánh mắt đầy gian manh nhìn vào dáng người nho nhỏ của em. Tần Vân Tư bị gã ta vỗ vai, đang làm việc mà bị làm phiền nên em nảy sinh khó chịu, quay người gượng gạo nở một nụ cười.
“Quý khách cần giúp đỡ gì ạ?”
Tần Vân Tư vừa nói vừa thầm mắng chửi trong lòng, nếu như em không đang cải trang thành nhân viên, em sớm đã mắng chửi tên trước mặt dám tự tiện đυ.ng chạm vào người em rồi.
“Cậu làm ở đây lâu chưa? Nhân viên mới à?”
Người con trai nọ cất tiếng, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Tần Vân Tư, hơn nữa hai tên đứng sau lưng gã cũng rất phiền toái, mỗi người một câu chen vào hưởng ứng câu hỏi của người con trai kia.
Tần Vân Tư vẫn trong trạng thái gượng cười, em miễn cưỡng đáp lại.
“Đúng vậy, cho hỏi quý khách cần gì không ạ?”
“Cần chứ, cậu cần nghỉ việc ở đây, đi theo làm người của tôi, sẽ không còn khổ cực nữa.”
Khoé miệng Tần Vân Tư bắt đầu giật giật lên, hơn nữa ánh mắt em cũng hiện rõ sự khinh bỉ, tên điên này dám chọc ghẹo em như vậy, bàn tay Tần Vân Tư sớm đã ghì chặt cán cây lau sàn cứng nhắc. Tần Vân Tư nghiêng mặt né tránh đi cái vuốt má từ bàn tay bẩn thỉu của tên con trai kia, em lùi lại vài trước, dáng vẻ đề phòng mọc đầy gai nhọn.
“Nếu không uống nước, thì mời rời khỏi quán.”
Tần Vân Tư đăm giọng, ánh mắt chán ghét tiếp tục lau sàn. Người con trai bị em ngó lơ tức giận giữ chặt cánh tay em, làm trong quán xảy ra một trận lộn xộn.
Trương Tử ngồi trong quán, vì luôn để ý đến Tần Vân Tư nên hắn chứng kiến được hết tất cả những gì mà Tần Vân Tư gặp phải. Một mình bóng dáng nhỏ bé ấy bị quây giữ ba người, giữa thanh thiên bạch nhật vậy mà không một ai dám ngăn cản.
Tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, Trương Tử vì bệnh nghề nghiệp không thể ngồi yên trước cảnh tượng ấy được nữa lập tức đứng dậy, nhưng chưa kịp bước đến thì hắn đã nhìn thấy thêm vài cảnh kinh diễm.
Tần Vân Tư đứng đó, em cầm cây lau sàn đánh vào mặt của tên con trai kia, một mình giải quyết ba tên quấy rối mình. Trong quán, người đứng ngoài hóng chuyện càng nhiều hơn, tình hình hỗn loạn đến mức Tần Lâm Đăng phải đứng ra giải quyết. Mọi chuyện chỉ được yên ắng khi Tần Lâm Đăng đuổi hết đám quấy rối ra khỏi quán, kèm thêm một ánh nhìn bất lực đến Tần Vân Tư. Tần Lâm Đăng đứng mắng Tần Vân Tư một thời gian, sau đó đành phải cho em đi về sớm.
Vân Tư rời khỏi, Trương Tử cũng chầm chậm đứng dậy rời theo.