Cạch.
Tiếng mở cửa vang lên phá tan không gian yên tĩnh kèm căng thẳng của phòng họp. Ngoài cửa, một người đàn ông trung niên bước vào trong bộ đồ thanh tra cảnh sát, kéo theo ánh nhìn của ba người ngồi trong phòng, tất cả đều đứng lên, cúi đầu chào thành tiếng.
“Đội trưởng.”
Người đàn ông khẽ gật đầu, sau đó tiến đến trước tấm bảng trắng có viết vài dòng chữ, ông cầm cây bút lông, điền thêm vài thông tin còn thiếu, sau đó là kèm tên của một người, Tần Vân Tư.
“Đội trưởng, Tần Vân Tư là ai?”
Nữ cảnh sát Khương Nha cất tiếng, cô nhìn vào đội trưởng Ngô Kiến Minh với vẻ thắc mắc, đây là lần đầu tiên cô nghe đến cái tên này, có nhiệm vụ mới chăng? Vị đội trưởng hướng ánh mắt nhìn vào chàng thanh niên đang ngồi cuối phòng, hắn ta ngồi vắt chéo chân, lưng dựa vào thành ghế, khoanh tay nhìn chằm chằm vào tấm bảng đối diện. Đội trưởng Ngô lần nữa cất giọng.
“Gần đây có khiếu nại về một vài vụ náo loạn đường phố, trùng hợp là camera ghi lại được đối tượng có dáng hình rất giống nhau, có vẻ như là một người. Đối tượng này mỗi lần náo loạn đều sử dụng một chiếc xe riêng, không có biển số cũng như không hề có thông tin xe đăng ký trên hệ thống.”
Một tuần gần đây, ở trung tâm, đặc biệt là gần đại học Đại Thành thường xuyên xảy ra vài vụ ẩu đả, địa điểm cụ thể được ghi chép là ở trước một vài quán bar, còn đó trên đường và gần các khu dân cư, camera không thể ghi lại được hình ảnh, bởi vì trước khi trận náo loạn xảy ra, chúng đều bị phá hủy bởi bàn tay của ai đó. Cái tên Tần Vân Tư bị nghi ngờ bởi vì sau khi tổ cảnh sát tiến hành điều tra, nơi xảy ra vụ việc có sót lại một mẫu dây chuyền, cảnh sát tốn không ít thời gian mới tra ra được địa điểm cửa hàng, và thông tin của người mua.
Tổ điều tra đưa Tần Vân Tư vào diện tình nghi hàng đầu, họ không đưa ra lệnh triệu hồi ngay lập tức mà muốn xác nhận và tìm bằng chứng trước, nếu như Tần Vân Tư thực sự là chủ mưu, cảnh sát muốn từ cậu mà bắt hết tất cả những người có liên quan.
Đội trưởng Ngô nói xong, ông hướng mắt về phía Trương Tử, đẩy tập hồ sơ của Tần Vân Tư lên trước mặt hắn mà nói.
“Trương Tử, cậu hãy vào vai một sinh viên, đột nhập vào đại học Đại Thành điều tra Tần Vân Tư.”
Trương Tử lặng nhìn thông tin của Tần Vân Tư ghi trên hồ sơ, sinh viên năm tư đại học Đại Thành, khoa Luật, gia cảnh bình thường, làm việc bán thời gian cho một quán cà phê. Trương Tử lướt mắt nhìn qua tập hồ sơ, ánh mắt trầm tĩnh ghi nhận hết thông tin về Tần Vân Tư, cuối cùng cất giọng.
“Đặc vụ Trương Tử, nhận nhiệm vụ.”
…
Vài hôm sau, Trương Tử hoàn tất thủ tục làm giả hồ sơ sinh viên rồi nhập học, việc đầu tiên của hắn là nhận lớp, rồi nhắm thẳng đến vị trí bên cạnh Tần Vân Tư mà ngồi xuống. Bàn học của Tần Vân Tư nằm ở cuối lớp, ngay cạnh cửa sổ, là nơi để em lười biếng thả hồn ra bên ngoài nếu như không muốn nghe giảng. Vốn dĩ Trương Tử muốn ngồi sau lưng em, nhưng vì hết lựa chọn nên đành ngồi xuống ngay bên cạnh.
Sau khi tan học, Tần Vân Tư vội vàng rời khỏi lớp, Trương Tử cũng âm thầm xách túi đi theo sau. Hắn thấy em rảo bước đi bộ ra cổng trường, rồi ghé vào một quán cà phê gần đó. Trương Tử đoán rằng đây là nơi Tần Vân Tư làm việc, hắn âm thầm đứng một góc từ xa để quan sát trước, chỉ nhìn thấy Tần Vân Tư đang nói chuyện với một chàng trai, tay thì bận rộn mặc tạp dề của quán.