Nửa đêm, Tần Lâm Đăng vẫn còn nhìn vào màn hình điện thoại, từ thông tin mà các thuộc hạ trực xung quanh khu vực Đại Thành gửi đến, anh biết lần này cảnh sát đã có động tĩnh, có lẽ là nhận được khiếu nại về việc có người gây rối trật tự lúc giữa đêm, làm náo loạn đường cao tốc một thời gian.
Tần Lâm Đăng ngồi dựa lưng vào thành giường, ánh mắt đăm chiêu đợi thuộc hạ của mình báo cáo xong, ngẫm nghĩ thêm một chút, anh cất giọng.
“Xóa hết mọi dấu vết của em trai tôi, bao gồm cả tư liệu camera trong quán bar kia, một chút cũng không được để cho bọn cảnh sát tìm được manh mối.”
“Vâng, lão đại.”
Tần Lâm Đăng cúp máy, bàn tay cầm điện thoại dần buông lỏng, anh ngã lưng ra thành giường, nhắm mắt an tĩnh một thời gian. Nghĩ về đứa em trai út này, gần đây có vẻ như em được nuông chiều quá nên nghịch ngợm quá mức. Khẽ thở dài, vì lo cho an toàn của Tần Vân Tư, Tần Lâm Đăng quyết định sẽ để Tần Vân Tư sống cuộc sống như người bình thường, tạm dừng các cuộc huấn luyện và tham gia phi vụ.
…
Sáng sớm, Tần Vân Tư lim dim mắt nhắm mắt mở bước xuống cầu thang, buổi tối hôm qua vừa uống rượu vừa về trễ nên bây giờ bụng em cồn cào kêu đói, gương mặt thê thảm vô cùng. Tần Vân Tư lững chững đi xuống bếp, hướng mắt đến tủ lạnh gần đó, cầm lấy chai nước lạnh uống một mạch.
Đang uống hăng say thì tấm lưng nho nhỏ của Tần Vân Tư bị một bàn tay đánh vào, em giật mình suýt sặc nhìn ra sau, bản thân hứng ngay một câu mắng.
“Canh giải rượu trên bàn không chịu uống, ai cho em uống nước lạnh trước.”
Tần Phong đứng sau lưng Tần Vân Tư, nhìn chai nước bị uống sắp cạn trên tay Tần Vân Tư lập tức giật lấy. Mắng em là phải, sáng sớm chưa có thứ gì vào bụng đã uống nước lạnh, đã vậy người còn chưa tỉnh táo. Hắn mắng em trong trạng thái lo lắng, ra hiệu với thuộc hạ bưng lên chén canh giải rượu. Tần Vân Tư bĩu môi, em ngồi xuống ghế, ngoan ngoãn uống hết chén canh, đồ ăn sáng khi đó cũng được dọn lên đầy đủ.
“Anh, anh Lục Thắng đâu?”
Tần Vân Tư nhìn quanh, đợi mãi không nhìn thấy anh dâu xuống ăn sáng lập tức cất tiếng hỏi.
“Hôm nay Lục Thắng mệt, em để anh ấy ngủ xíu, đừng làm phiền anh ấy.”
Tần Phong vừa gắp miếng thức ăn vào chén vừa trả lời Tần Vân Tư, hắn biết Tần Vân Tư luôn tìm Lục Thắng để chơi nếu rảnh rỗi, nhưng hôm nay tuyệt đối không được, Lục Thắng cần nghỉ ngơi. Nhìn thấy thái độ không vui của Tần Vân Tư, hắn không nói gì, chỉ trầm ngâm nghĩ đến hình ảnh Lục Thắng hôm qua, điều đó làm hắn bật cười, nụ cười đó thu gọn trong ánh mắt của Tần Vân Tư, và cả Tần Lâm Đăng đang dần tiến đến bàn ăn.
“Chào buổi sáng, anh Lâm Đăng.”
Tần Vân Tư cất giọng lễ phép chào anh trai mình, em đẩy chiếc bát rỗng cùng đôi đũa sang cho Tần Lâm Đăng, cả ba cùng nhau ăn bữa sáng.
“Lát nữa ăn xong, cả hai vào phòng họp nói chuyện với anh.”
“Có chuyện gì vậy anh?”
Tần Vân Tư hỏi.
“Ăn trước đi.”
Tần Lâm Đăng đáp lời, bữa sáng giải quyết trong ba mươi phút, sau khi ăn xong, Tần Phong cùng Tần Vân Tư theo lời Tần Lâm Đăng vào phòng kín chỉ dành cho người thân thiết họp. Tần Lâm Đăng ngồi trước vào ghế, không vòng vo mà bắt đầu vào vấn đề.
“Dạo gần đây Tiểu Tư gây rối khá nhiều, dù chỉ là chuyện nhỏ nhưng em có thể sẽ bị nhắm đến bất cứ lúc nào. Ngày mai anh sẽ làm thủ tục cho em nhập học, giả danh thành sinh viên đại học Đại Thành.”
“Ủa, sao em lại phải đi học rồi?”
Tần Vân Tư thắc mắc, em không muốn đi học, em chỉ muốn đi chơi ở những nơi náo nhiệt, trường học rất nhàm chán đối với em, vả lại em cũng đã hai mươi hai tuổi, bây giờ đi học để làm gì nữa.
“Nghe lời anh, mục đích anh đưa em vào trường không chỉ có học.”
Lâm Đăng trầm giọng, hướng ánh mắt thâm sâu đến Vân Tư, khi đó em hiểu được việc anh cả đưa mình vào trường là có ý đồ, có lẽ là để chuẩn bị cho một phi vụ nào đó mà địa điểm có thể chính là nơi em học. Tần Phong ngồi cạnh Tần Lâm Đăng, âm thầm nhìn vào xấp tài liệu đặt yên ổn trên bàn, hắn cầm lấy lật từng trang, xem qua một lượt rồi đưa đến cho Tần Vân Tư, ánh mắt hắn cũng trở nên thâm sâu khó lường.
“Anh tính để cho Tiểu Tư điều tra vụ này?”
Tần Vân Tư đang chán nản ngồi đối diện lập tức bật dậy, ánh mắt lộ rõ nét hứng thú. Nhắc đến phi vụ, sự hứng thú của em tăng gấp trăm lần so với việc học. Tần Vân Tư cầm lấy xấp giấy Tần Phong đưa, tỉ mỉ đọc từng chữ rồi bật cười, khoé môi cong nhẹ lên mà thích thú.
“Thì ra anh đưa em đi học chỉ là cái cớ, đây mới là mục đích chính.”
“Đúng vậy, nhưng em phải cẩn thận, cư xử như một sinh viên bình thường trước khi mọi việc hoàn tất.”
“Em biết rồi mà, để em.”
Tần Vân Tư nháy mắt với anh trai mình, sau đó hớn hở rời khỏi phòng, theo chân thuộc hạ đi làm thủ tục nhập học ngay lập tức. Nói là nhập học nhưng thực chất giấy tờ đã chuẩn bị xong, Tần Vân Tư chỉ cần lên nhận lớp nữa là được. Sau khi Tần Vân Tư rời khỏi, Tần Phong quay sang Tần Lâm Đăng, ánh mắt xuất hiện tia lo lắng.
“Lần này anh cho Tiểu Tư đến trường kia, là để điều tra hiệu trưởng sao?”
“Ừm, vốn dĩ ông ta cũng không trong sạch gì, anh đang nghi ngờ ông ta là trung gian cho các phi vụ của đối thủ.”
“Để Tiểu Tư một mình ở đó em không yên tâm, tốt nhất là cho người theo dõi bảo vệ.”
“Tất nhiên rồi, nhưng em cũng đừng lo quá, Tiểu Tư tính tình nghịch ngợm, sự quái quỷ của nó em cũng hiểu mà đúng không?”
Tần Phong không nói thêm gì nữa, hắn chỉ nhẹ gật đầu rồi ngước nhìn đồng hồ. Nhận ra đã đến giờ làm việc, hắn tranh thủ trở về phòng gặp Lục Thắng.
…
Hôm sau, Tần Vân Tư trong bộ dạng sinh viên bước ra từ xe mà thuộc hạ chở đến, em theo chân một giám thị đi vào trường. Hôm nay, Tần Vân Tư không mặc những kiểu áo nổi bật nữa, chỉ một chiếc sơ mi trắng đơn giản phối với quần đen cùng đôi giày ba ta trắng, dường như Tần Vân Tư trở nên bé bỏng hơn cả, nhìn vào ai cũng nghĩ là một cậu thiếu niên ngoan ngoãn.
Trường học bây giờ chưa đến giờ vào lớp, ngoài khuôn viên trường vẫn còn những sinh viên rảo bước đi. Tần Vân Tư đứng nhìn xung quanh, em không trải qua cuộc sống học tập như bao người, từ nhỏ em đã có gia sư dạy riêng, đến năm mười tám thì đã theo hai anh trai huấn luyện, bước chân vào giới mafia. Bây giờ, nhìn thấy môi trường sinh động như thế này, Tần Vân Tư bất giác nở nụ cười hào hứng.
Ngày đầu tiên nhập học, Tần Vân Tư tập trung khảo sát hết toàn bộ trường, nhớ hết vị trí và đường đi của nó, đặc biệt là căn phòng kia, phòng hiệu trưởng. Tần Vân Tư đứng ở một góc hành lang, dùng ánh mắt thăm dò nhìn vào phía cửa sổ đang mở, hiệu trưởng đang nói chuyện điện thoại với ai đó, ánh mắt cực kỳ căng thẳng, rồi dường như ông nhận ra cửa sổ chưa đóng, lập tức chạy đến khoá cửa. Mất tầm nhìn, Tần Vân Tư cũng không thèm nán lại thêm một chút nào nữa, em rời đi, rảo bước trên một lối nhỏ sau vườn hoa của trường.