Ngoài cổng Thiên Tần, thuộc hạ đã đứng canh chừng sẵn, chỉ đợi Lục Thắng cùng Tần Vân Tư bước ra khỏi xe là cúi đầu chào. Cả hai bước vào trong nhà, sớm đã nhìn thấy Tần Lâm Đăng ngồi ở bàn khách, bên cạnh còn có một nam nhân khác ngồi bấm điện thoại, nam nhân đó ngước lên, ánh mắt hướng thẳng về phía Lục Thắng rồi nhẹ cười với nét yêu chiều, đợi đến khi Lục Thắng ngồi xuống bên cạnh thì vội kéo người cậu sát lại mà ôm eo. Hắn không thèm để ý đến xung quanh, tham lam hôn lên má của Lục Thắng một cái.
“Nhớ vợ quá.”
“Anh ngồi yên coi.”
Lục Thắng vừa quát vừa đưa tay đẩy tên dính người này ra, nhìn Tần Vân Tư lao đến Tần Lâm Đăng ôm cánh tay anh trai lớn của mình mà mè nheo.
“Anh ơi, không phải là em gây rắc rối đâu, tại em đi chơi nhưng bị đám người đó tới sờ mó, nên em mới phá tiệm người ta.”
Tần Vân Tư nói, tối nay đáng ra em đã có một cuộc chơi rất vui, nhưng giữa chừng lại bị đám người tự xưng là chủ quán bar đến quấy rối, còn dám sờ mó em. Tần Vân Tư tức giận đạp gã ta, sau đó quậy tanh bành một trận, phá tan quán của gã, làm toàn bộ khách bên trong phát sợ mà bỏ chạy ra ngoài. Phá xong, Tần Vân Tư lên xe rời đi, lại bị đám người kia đuổi theo nên em mới chơi đùa một lúc, sau đó gọi anh mình đến xử lý.
Tần Vân Tư kể xong, ánh mắt long lanh nhìn Tần Lâm Đăng thú tội, ngoan ngoãn như một đứa trẻ phá phách xong lại mè nheo bố mẹ mình tha thứ.
“Lần sau gọi anh tới, để anh chặt tay tụi nào dám sờ vào người em.”
Lục Thắng nói, bản thân vẫn còn đang cố gỡ lấy bàn tay đang bám lấy mình ra thì bị người nam nhân bên cạnh chặn lại.
“Em ngồi yên đi, đừng quậy cùng Tần Vân Tư nữa.”
“Tần Phong, anh không thấy người ta ức hϊếp Tiểu Tư hả?”
“Chỉ có Tần Vân Tư ức hϊếp họ thôi, có ai ức hϊếp được em ấy?”
Tần Phong, chính là người con trai ngồi bên cạnh Lục Thắng kia, cũng là bạn đời của Lục Thắng, con trai thứ của Thiên Tần, giọng điệu yêu chiều dỗ Lục Thắng ngồi yên.
“Được rồi, cũng đã khuya, đi ngủ đi, sáng mai dậy có chuyện cần bàn.”
Tần Lâm Đăng cất giọng, rồi anh nhìn lần lượt từng người rời đi. Tần Vân Tư ngoan ngoãn chào các anh rồi lon ton chạy lên lầu trước, còn Tần Phong thì kéo Lục Thắng đi về phòng ngủ. Tần Lâm Đăng ngồi trong gian phòng yên tĩnh, chậm rãi nhấp một ngụm trà, nhìn màn hình điện thoại sáng lên vài giây rồi tắt, đọc được dòng tin nhắn gửi đến, Tần Lâm Đăng cũng đứng dậy rồi trở về phòng.