Cách trung tâm thành phố chừng năm phút chạy xe, có một căn biệt thự lớn tọa lạc trên địa bàn Đại Thành, nguy nga, tráng lệ, nhưng cũng rất bí ẩn. Giữa gian nhà lớn, có một người đang ngồi trên ghế sô pha, tay cầm ly trà uống một ngụm, anh chính là Tần Lâm Đăng, người đứng đầu tổ chức Thiên Tần. Tần Lâm Đăng nhìn đồng hồ, hiện tại đã hơn mười hai giờ đêm, vậy mà đứa em út quý tử của mình đi chơi vẫn chưa về, tin nhắn xin về trễ cũng không thấy gửi đến.
Tần Lâm Đăng dùng thiết bị liên lạc kết nối với Tần Vân Tư, vài giây đầu chỉ nghe bên kia vang lên tiếng ồn ào, biết là Tần Vân Tư đang lái xe, Tần Lâm Đăng cũng kiên nhẫn chờ em trả lời.
Sau khi mắng Tần Vân Tư vài câu, Tần Lâm Đăng bắt đầu hiểu về tình hình của em trai mình. Vừa nghe máy vừa ra hiệu cho cấp dưới đi gọi Lục Thắng, Tần Lâm Đăng dặn dò Tần Vân Tư thêm vài câu rồi cũng cúp máy. Anh đợi thêm một chút thì Lục Thắng từ trên tầng đi xuống, vừa xắn tay áo vừa hỏi.
“Có chuyện gì mà gọi em vậy anh?”
“Tần Vân Tư bị gây chuyện, có một toán người đang đuổi theo nó, em đến chỗ nó đi.”
Lục Thắng bình thản ngồi xuống bên cạnh Tần Lâm Đăng, ánh mắt không chút bất ngờ, chỉ nhẹ nở một nụ cười.
“Lại tạo việc cho em đi xử lý hả?”
Lục Thắng lắc đầu bất lực, sau khi xắn xong tay áo thì cậu cũng đứng dậy, nhìn vị trí mà Tần Vân Tư gửi sang, đoán chừng năm phút là có thể đến nơi, cậu nhanh chóng đi ra cửa, bên ngoài đã có thuộc hạ đợi sẵn, khẽ cúi đầu mở cửa xe cho Lục Thắng.
…
Ánh đèn xe trong đêm tối chiếu sáng một đoạn đường chạy dần ra một khu đất trống gần thành phố, Lục Thắng ngồi bên ghế lái phụ, nhìn vào chiếc xe đỏ rực phía xa xa. Tần Vân Tư đang đứng trên mui xe, vờn qua đánh lại với đám người gây rối.
“Lái nhanh lên chút.”
Lục Thắng trầm giọng, thuộc hạ ngồi cạnh gật đầu nhấn mạnh chân ga, trong vòng ba mươi giây đã áp sát được mấy chiếc xe đỗ lộn xộn trên bãi đất trống.
Tiếng động cơ Lamborghini vang lên thu hút ánh nhìn của sáu tên con trai đang vây quanh Tần Vân Tư, còn Tần Vân Tư thì nở một nụ cười, hớn hở đẩy tên đang giằng co với mình ra rồi chạy lại phía anh mình.
Trong xe, Lục Thắng mở cửa, từ từ bước ra, ánh mắt hướng thẳng về Tần Vân Tư. Trong bộ đồ từ trên xuống dưới đều đen, chỉ có sợi dây chuyền bạc trên cổ lóe sáng, toàn thân Lục Thắng tỏa ra mùi lạnh lùng đến mức đám con trai kia bắt đầu run sợ. Đến tiếp ứng cho Tần Vân Tư không chỉ có mình Lục Thắng, sau lưng cậu còn có thêm thuộc hạ bước ra từ xe khác, Lục Thắng bình thản tiến đến, đợi Tần Vân Tư ôm lấy cánh tay mình gọi một từ anh xong, cậu khẽ gật đầu rồi mới ngước nhìn lên đám người dám bắt nạt Tần Vân Tư.
“Anh, em lại gây rắc rối rồi, phiền anh quá.”
Tần Vân Tư vừa khoác tay Lục Thắng vừa nói, ánh mắt long lanh như cún con biết tội, hành động này thường xuyên làm các anh của em mềm lòng, không ai nỡ mắng em. Lục Thắng khẽ xoa đầu Tần Vân Tư, đối với đứa em hai mươi hai tuổi này xem như em bé mà cưng chiều.
“Chút rắc rối này, anh giải quyết được.”
Nói xong, Lục Thắng chậm rãi từng bước nhắm đến tên trông có vẻ là cầm đầu của nhóm, hai tay xỏ túi, dáng đứng thẳng tắp hiên ngang, mặt đối mặt với gã. Gã áo hoa lòe loẹt kia run nhẹ, cố trừng lên ánh mắt chống chọi với khí thế của Lục Thắng.
“Mày là ai? Dám xen ngang chuyện của bọn tao?”
Lục Thắng bật cười nhẹ, nụ cười mang đầy nét khinh thường, cậu nắm chặt nắm đấm, trong hai giây một phát đấm thẳng vào má trái của tên kia. Gã áo hoa ngã sõng soài dưới đất, chưa kịp định hình thì bụng đã bị giày của Lục Thắng đạp mạnh lên.
Từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt Lục Thắng sắc lạnh, bàn chân không khoan nhượng dùng sức dí mạnh vào bụng gã.
“Là ai? Cần trả lời cho loại người như mày biết sao?”
Chất giọng trầm ổn của Lục Thắng vang lên, phả vào không khí hơi thở của lạnh lẽo, đáng sợ và mang đầy rẫy sự uy hϊếp. Thuộc hạ mà Lục Thắng đưa đi cùng đã ngăn chặn năm tên đồng bọn của gã kia, không cho bất kỳ tên nào tới giải cứu kẻ xấu số nằm dưới dấu giày của Lục Thắng. Gã đàn ông cay cú vùng dậy chống cự, lập tức một mũi súng chĩa ngay vào trước mặt gã khiến gã run lên như cầy sấy.
“Mày? Đừng, đừng bắn tao.”
Gã đàn ông run rẩy khi nhìn thấy cây súng trên tay Lục Thắng, hơn bất kỳ ai hết, gã sợ chết, gã nhát cáy, sự chống cự khi nãy thay vào bằng sự van xin Lục Thắng tha mạng, bởi vì gã thấy sợ khi nhìn vào ánh mắt của Lục Thắng, ánh mắt đó chứa đầy sự lạnh nhạt, tàn nhẫn và vô tâm.
“Biết điều thì nhớ lấy mặt tôi, và cả mặt em tôi, lần sau nếu thấy mặt nó, khôn hồn thì đừng động vào.”
“Vâng vâng vâng, xin cậu tha mạng.”
Gã đàn ông nằm dưới đất không dám ho he cử động, gã chắp tay cầu xin, chắp tay xin đường sống. Lục Thắng một lực mạnh mẽ đạp thêm một cú vào bụng gã, Tần Vân Tư còn vui vẻ đá thêm hai cái, ánh mắt đắc thắng lè lưỡi trêu chọc. Gã đàn ông không dám ở lại thêm bất kỳ phút giây nào nữa, lồm cồm bò dậy bỏ chạy bạt mạng, kéo theo cả đám đàn em loe nghoe chạy theo sau.
Lục Thắng thu súng lại, mở áo khoác nhét vào túi trong rồi quay sang nhìn Tần Vân Tư, bấy giờ cậu mới lắc đầu ngán ngẩm với đứa em này.
“Về thôi, anh Lâm Đăng đợi.”
Tần Vân Tư khoác tay Lục Thắng, vui vẻ cùng anh dâu lên xe trở về nhà.