Chương 11: Đột nhập phòng hiệu trưởng

Trời đã tối, bóng đêm phủ vây lấy toàn bộ cảnh vật, chỉ còn ánh đèn điện sáng lên chiếu rọi từng ngả đường. Tần Vân Tư nhìn vào trong khu trường học, ánh đèn điện ở đó tối hơn so với nơi em đang đứng, chỉ nhìn thấy một vài khung cảnh dọc hành lang đi bộ.

Tần Vân Tư không hề sợ, bóng tối là nơi em ngự trị, cho nên bước chân không hề nao núng mà đi vào trong. Vân Tư đảm bảo không có ai mới hành động, em men theo lối nhỏ sau lưng trường học, né tránh ánh đèn điện ở lối đi chính. Phòng hiệu trưởng nằm ở trong khu hành chính, cho nên tối đến chắc chắn không có ai lui tới nhiều, Tần Vân Tư mất vài phút để đến đứng trước cửa phòng, nhìn cánh cửa phòng khoá chặt, em nở nhẹ một nụ cười.

Trong tổ chức, Vân Tư giỏi nhất là phá khoá, từ khoá cửa bình thường cho đến những mật mã bảo mật nhiều lớp đều không phải đối thủ của em. Vân Tư nhìn thấy cửa phòng được làm từ dạng khoá mật khẩu càng khoái chí hơn, em lấy ra điện thoại của mình, tranh thủ bấm vài dòng chữ trên đó, màn hình hiển thị những dãy số chi chít màu xanh lá cây, em đang dùng nó để tra ra mật khẩu cửa.

Ting!

Điện thoại Vân Tư rung nhẹ một cái, màn hình xuất hiện một dãy số màu đỏ, em nhếch mép cười, mở cửa rồi đi vào trong.

Ánh mắt Vân Tư nhanh chóng liếc nhìn lên chấm sáng màu đỏ nháy trên góc trần nhà, đó là camera. Em chẳng hề sợ, dù sao toàn thân đã trùm kín mít, hơn nữa, việc hack vào camera và xoá dữ liệu đối với em là chuyện bình thường.

Tần Vân Tư nhìn một vòng quanh phòng, bắt đầu ra tay từ bàn làm việc rồi đến tủ đựng đồ. Tiếc rằng, dù đã tìm rất kỹ nhưng em vẫn chưa phát hiện manh mối nào. Tần Vân Tư nhìn vào chiếc máy tính để bàn trước mặt, em tiến tới bật nó lên.

“Không có khoá?”

Vân Tư lẩm bẩm, nếu máy tính đã không khoá thì chắc hẳn cũng không có gì đặc biệt, người giữ bí mật không thể lơ là như vậy. Nghĩ đến đây, Tần Vân Tư tìm qua một lượt, quả thực là không có gì.

Tần Vân Tư chậc môi, hôm nay đi đúng là công cốc, em chán chường tắt máy tính, xoá hết mọi dấu vết trong phòng rồi rời đi.

Tần Vân Tư tạt qua quán của Lâm Đăng, em báo cáo một lượt tình hình bình thường rồi đi ra ngõ sau, nơi không có ai phát hiện mới leo lên xe của vệ sĩ mà chạy về tổ chức.

Lục Thắng ở Thiên Tần đang nằm chơi trên sô pha, tay bấm điện thoại thì nghe ngoài cửa có âm thanh xe chạy đến, cậu mỉm cười, nhìn bóng dáng Vân Tư bước xuống xe rồi đi vào trong, trong lòng trở nên vui vẻ hơn hẳn.

“Tiểu Tư, lâu không gặp anh nhớ em quá đi.”

Lục Thắng hét lớn, nhìn Tần Vân Tư đi đến phía mình lập tức đưa tay nhéo lấy đôi má phúng phính của em. Nhéo nhéo một hồi, Lục Thắng nhận ra Tần Vân Tư có điểm gì đó kì lạ, cậu cất tiếng hỏi.

“Sao vậy Tiểu Tư, nhìn mặt trông như đang giận dỗi ai hả?”

“Giận dỗi gì chứ, em không có. Chỉ, chỉ là hôm nay đi điều tra không có kết quả nên bực tức chút thôi.”

Tần Vân Tư ngồi phịch xuống ghế, tuy giọng điệu cố tỏ ra không có gì nhưng Lục Thắng vẫn tinh ý nhận ra sự kỳ lạ trên biểu hiện gương mặt của em. Lục Thắng nhẹ cười, cậu khoác vai Vân Tư.

“Thôi, lên chuẩn bị đồ đi, hôm nay anh đi xem em đua xe, được không?”

Tần Vân Tư gật gật đầu, em bắt đầu đi lên phòng của mình, mở cửa tủ tìm kiếm đồ thay rồi đi vào nhà tắm. Vân Tư cởi lấy bộ đồng phục trên người, vừa cởi vừa lẩm bẩm mắng chửi.

“Đẹp trai thì có gì đâu chứ, Tần Vân Tư tôi đây đẹp hơn cậu gấp trăm lần.”

Vân Tư vứt đồng phục vào giỏ đựng đồ, toàn thân như một chú mèo con xù lông trước thứ mình không thích. Tần Vân Tư vừa tắm vừa bức xúc nhớ lại, lúc nãy khi trên đường về nhà, vì nhàm chán nên em thuận tay lướt diễn đàn của trường, nhưng lướt đến đâu thì ảnh của tên cạnh bàn Trương Tử lại càng nhiều, điều này khiến em bỗng dưng bực mình vô cớ. Đã không tìm được tung tích gì từ lão hiệu trưởng, bây giờ em còn lỡ nhìn trúng bản mặt hắn ta trên diễn đàn, trong lòng Vân Tư bùng đầy lửa giận mà gào thét.