Chương 10: Không làm gì cũng ghét

Trong vòng một tuần, Tần Vân Tư càng ngày càng bắt gặp hình ảnh của Trương Tử được tỏ tình nhiều hơn, hơn nữa còn bắt gặp hắn đến uống cà phê ở quán mình. Những lúc em đi làm, ngước mắt lên đã nhìn thấy hắn ngồi ở chiếc bàn quen thuộc trong góc cạnh cửa sổ, thỉnh thoảng có vài ba cô gái đến rồi lại đi. Tần Vân Tư chứng kiến hoài cảnh tượng đó, không hiểu sao lại nảy sinh ác cảm với hắn, cho dù hắn không làm gì có lỗi với em cả.

Vân Tư tức giận, nhưng nhiệm vụ thì vẫn phải làm, em vẫn tiếp tục đóng vai là một người nhân viên giúp việc, sau khi làm việc xong thì trở về kí túc xá. Nói thật, Tần Vân Tư không thích ở ký túc chút nào, vì để cải trang hoàn hảo, Vân Tư không dám mua thêm nhiều thứ đem vào ký túc. Giường thì cứng, phòng thì chật chội, cũng may là anh trai đã sắp xếp cho em ở một mình nên coi như dễ thở hơn.

Vân Tư ngã lưng xuống giường, lăn qua lăn lại mãi vẫn cảm thấy bức bối khó chịu. Cơn bực mình chưa kịp dứt thì điện thoại vang lên âm thanh tin nhắn đến, Vân Tư mò lấy điện thoại rồi nhìn vào, em ngồi bật dậy, nhìn vào dòng tin nhắn của Tần Lâm Đăng.

Tối nay, Tần Lâm Đăng sắp xếp người quanh khu trường học, mục đích để Vân Tư lẻn vào trong phòng của thầy hiệu trưởng tìm kiếm manh mối. Vân Tư nhìn đồng hồ, hiện tại đã bảy giờ tối nên bụng em biểu tình trước. Vân Tư đứng dậy lao vào phòng tắm, chừng nửa tiếng sau thì ra khỏi phòng.

Tần Vân Tư vừa mở cửa, đúng lúc bắt gặp cánh cửa đối diện cũng mở ra theo, em ngước mắt nhìn sang, phát hiện ra người mở cửa là Trương Tử, bản thân chấn kinh một thời gian, bởi vì em không ngờ người ở đối diện phòng của mình lại là hắn.

Nghĩ đến Trương Tử, Vân Tư lại đang có ác cảm nên không thèm nhìn hắn thêm một giây nào nữa, em quay người rời đi, để lại Trương Tử đứng nhìn với ánh mặt cực kỳ thâm sâu.

Trương Tử nhìn thấy Tần Vân Tư ra ngoài, hắn cũng không nhanh không chậm âm thầm đi theo sau. Hiện tại trời đã tối, Vân Tư ra ngoài chính là cơ hội để hắn theo dõi và điều tra.

Tần Vân Tư đi bộ đến quán của anh mình, trước khi đi ăn em cần ghé qua bàn bạc với anh trai chút chuyện, cũng tiện thể báo luôn cho anh biết em sẽ đột nhập vào trong sau khi xử lý xong bữa tối. Trương Tử đi theo chân Vân Tư đến tận quán, hắn thở ra một hơi, nghĩ rằng có lẽ là em đi làm. Hơn một tuần điều tra không có manh mối gì, Trương Tử cũng dần nghi ngờ liệu em có thực sự là kẻ gây náo loạn hay không, bởi vì trong thời gian hắn theo dõi em, thực sự không có chút gì để hắn hoài nghi cả.

Trương Tử vốn định đi theo Vân Tư vào quán, nhưng cuộc gọi đến bất ngờ chặn ngang bước chân của hắn.

“Trương Tử, lệnh triệu tập gấp vừa thông báo trên nhóm, cậu về trụ sở ngay đi.”

“Tôi về ngay, đội trưởng.”

Trương Tử đưa mắt lần cuối nhìn vào quán cà phê, thông qua tấm cửa kính, hắn thấy em đang đứng ở quầy thu ngân nói chuyện với chủ cửa hàng. Không còn thời gian theo dõi nữa, hắn rời đi.



“Anh, anh sắp xếp người lúc chín giờ tối ấy nha, em muốn đột nhập sớm một chút.”

“Chín giờ tối? Tiểu Tư, em có biết chín giờ tối vẫn còn sớm hay không, lỡ như có người đi ngang qua đó.”

“Không sao đâu anh, em thăm dò rồi, phòng ông ta ở tầng một nhưng là khu riêng biệt với phòng học. Hôm nay em muốn đi sớm, mười một giờ em còn có hẹn với anh Lục Thắng.”

Tần Lâm Đăng nghe em mình nói xong chỉ biết lắc đầu bất lực.

“Ký túc có giờ quy định, em ra ngoài cẩn thận chút, có người nhìn thấy sẽ không hay.”

“Em biết rồi, anh yên tâm, em đi đây.”

Tần Vân Tư vẫy tay chào, em rời đi rồi kiếm cho mình một quán ăn gần trường để ăn tối, sau khi xử lý xong no nê, Vân Tư bắt đầu hành động.