Chương 1: Quậy phá trên đường quốc lộ

Đại Thành đầu tháng chín mang tiết trời mát mẻ, đêm về còn phủ một chút se lạnh khi vừa chớm vào đông, nhịp sống sinh hoạt cũng đã dần rơi vào tĩnh mịch khi bầu trời chỉ còn lại màu đen của cảnh khuya, và thêm chút ánh đèn đường được thắp sáng ở một vài con ngõ. Giữa quốc lộ lớn chạy qua trung tâm thành phố, tiếng động cơ siêu xe gầm rú làm náo động cả không gian yên tĩnh. Một cuộc rượt đuổi diễn ra trên đường lớn, chiếc siêu xe màu đỏ chói mắt dẫn đầu lao nhanh như chớp, phóng thẳng lên tuyến đường cao tốc không thấy hồi kết, theo sau là hai chiếc xe màu đen, bên trong vọng ra vài tiếng chửi thề, dường như là nhắm thẳng đến người đang ngồi trong chiếc màu đỏ kia.

Người ngồi trong chiếc Ferrari màu đỏ rực ấy là Tần Vân Tư, hai mươi hai tuổi, con trai út của ThiênTần, một tổ chức mafia khét tiếng nhất Đại Thành. Tần Vân Tư đánh tay lái, trên khóe môi hiện rõ nụ cười tinh ranh, như trêu đùa hai chiếc xe phía sau mà nhấn ga mạnh mẽ. Vân Tư ung dung trong cuộc dạo chơi của mình, ngón tay miết nhẹ trên vô lăng, phút chốc liếc nhìn lên gương chiếu hậu, nhìn hai chiếc xe phía sau cực khổ đuổi theo mình.

Vòng qua một đoạn đường lớn, những âm thanh động cơ gầm rú cứ thế làm náo loạn cả một khu phố. Tần Vân Tư không quan tâm, em đeo vào bên tai một chiếc tai nghe, là thiết bị đặc chế của tổ chức em, dùng để liên lạc khi cần thiết. Trong tai nghe phát ra tín hiệu yêu cầu kết nối, Tần Vân Tư ấn nhẹ bên tai nghe, nhẹ nhàng cất lên một chữ.

“Anh.”

“Biết bây giờ là mấy giờ rồi không, còn chưa chịu về nhà?”

Người ở đầu dây bên kia cất giọng, chất giọng mang cảm giác chất vấn nhưng cũng kèm theo một chút lo lắng, vừa nhẹ nhàng vừa quở trách. Tần Vân Tư mỉm cười, ánh mắt em vẫn nhìn thẳng về phía trước, hai bàn tay đặt lên vô lăng siết chặt, phía trước là một khúc cua hẹp, Tần Vân Tư không vội đáp lời người gọi đến, em bẻ lái, trong ba giây vượt khỏi khúc cua kia.

Âm thanh ken két của bánh xe ma sát với lòng lề đường kèm theo động cơ nhấn ga vang lên, Tần Vân Tư thả lỏng người, bấy giờ mới nhẹ đáp lại một câu.

“Anh ơi, gọi anh dâu đến đón em được không, đám người sau lưng em phiền quá!”

Tần Vân Tư nói, em nũng nịu với anh cả của mình bằng chất giọng mà mỗi khi gây chuyện đều sử dụng, vậy mà nó lúc nào cũng có tác dụng, người anh lớn ở đầu dây bên kia cũng đành bất lực.

“Hết nói nổi em mà, gửi vị trí đi, anh gọi Lục Thắng đến xử lý.”

“Tuân lệnh anh trai!”

Tần Vân Tư hắng giọng, em kết thúc cuộc trò chuyện với một nụ cười vui vẻ, phía sau lưng vẫn còn hai chiếc xe bám đuôi. Nhìn vào bản đồ trên xe, khoảng cách từ nơi anh dâu mình đứng cách vị trí của em không lâu, chỉ chừng năm phút, cho nên Tần Vân Tư nhấn mạnh chân ga lao ra khỏi quốc lộ, chọn một cánh đồng vắng rồi dừng xe.

Tần Vân Tư mở cửa, đặt một chân bước xuống trước, khi bước ra khỏi xe, toàn thân em như được ánh trăng rọi sáng. Chiếc áo sơ mi đỏ rực như màu máu càng khiến em trở nên thu hút, mái tóc nâu nhàn nhạt phất phơ nhẹ nhàng trước gió đêm, nụ cười trên môi em khẽ nhếch, nhìn vào đám người mở cửa bước ra từ hai chiếc xe đen kia.

“Thằng khốn! Mày phá hỏng tiệm của tao, còn dám chạy!”

Tần Vân Tư dựa người vào cửa xe, nghe lọt một câu mắng chửi của gã đàn ông mặt mày bặm trợn, nhìn qua lớn hơn em chừng vài tuổi, ăn mặc lòe loẹt như mấy con công thích xoè đuôi tán tỉnh trong club.

Tần Vân Tư ung dung không phản ứng, em nhìn đồng hồ đếm ngược bốn phút, khoé môi hiện lên một đường cong nhỏ. Em đưa ánh mắt nhìn về sáu tên con trai đang tiến về phía mình, trong lòng thầm khinh bỉ, chỉ đuổi theo em thôi mà cần đến tận sáu người, đúng là quá yếu kém.

“Tao nói mày không phản ứng, bộ bị điếc hả, thằng chó chết này!”

Gã đàn ông hùng hổ, xông xáo tiến lại gần Tần Vân Tư, hành động như thể sắp lao đến đấm vào gương mặt em. Tần Vân Tư liếc nhẹ, ánh mắt sắc lạnh nhìn nắm đấm sắp dính vào mặt mình, em phản xạ nghiêng mình, né tránh cú đấm kia.

Gã đàn ông đấm hụt, bàn tay va vào kính xe của Tần Vân Tư, gã nén cơn đau nhói lên ở mấy khớp tay, nhìn Tần Vân Tư đứng cách xa một khoảng đang nở nụ cười khinh bỉ. Tần Vân Tư tháo tai nghe nhét vào túi áo, nhìn đồng hồ đếm ngược còn ba phút, chẳng nói chẳng rằng cùng sáu tên trước mặt lao vào đánh nhau.

Nhìn cục diện, Tần Vân Tư nhỏ con hơn sáu tên đàn ông trước mặt, nhưng sự nhạy bén của em đã làm cho đám người kia chật vật liên hồi. Tần Vân Tư lần lượt né tránh từng người, dùng chân đạp vào bụng của tên lao vào đầu tiên. Gã áo hoa bị đạp ngã ra sau, bổ nhào vào hai tên đang có ý định lao đến, ánh mắt gã tức giận đến mức hằn hộc tơ máu, ra hiệu ba tên còn lại tiếp tục lao lên.

Tần Vân Tư lăn mình lên đầu xe, đứng trên xe đạp chân vào một tên lao đến, em bắt được cánh tay của một tên khác, không một động tác thừa bẻ ngược ra sau. Tiếng xương răng rắc vang lên, Tần Vân Tư bẻ gãy tay của một tên, thản nhiên hất hắn ta ra rồi tiếp tục nhảy xuống ở phía bên kia xe. Ánh mắt em bắt đầu trở nên không vui, bởi vì đám người kia đang làm hỏng chiếc xe mà em yêu thích.

Bốp!

Âm thanh gậy gỗ vang lên, lưng Tần Vân Tư khẽ nhói khi sau lưng có kẻ vừa đánh lén em. Tần Vân Tư quay người, loạng choạng nhìn về kẻ đang cầm vũ khí trước mặt mình, tức giận đạp gã một phát, rồi nhảy tới nắm lấy tóc gã ta giật mạnh. Một nắm đấm giáng xuống má trái của tên dám đánh lén, Tần Vân Tư nghiến răng bồi thêm vài cú đạp.

Tận dụng kinh nghiệm đánh nhau của mình đã được các anh đào tạo ngót nghét hơn mười năm qua, Tần Vân Tư một mình cân sáu bằng cách né giao tranh trực diện. Sự quái quỷ của Tần Vân Tư làm cả sáu tên, đặc biệt là cái gã cầm đầu kia uất hận xông xáo nhào vào. Đối phó với mấy tên chỉ biết đánh loạn xạ mà không biết kỹ thuật này, Tần Vân Tư dễ dàng tránh được, dù cho chiếc áo của em đã bị chúng nắm đến mức nhàu nhĩ, đối với Tần Vân Tư không là vấn đề. Ngước mắt nhìn về phía xa, nơi có vài ánh đèn xe ô tô chiếu rọi lại, Tần Vân Tư nhếch môi, khóe miệng hiện lên một nụ cười đắc ý.

Anh dâu em đến rồi, để xem bọn khốn này có lành lặn trở về hay không.