Phong Vu xuyên đến một thế giới thần kỳ. Trên hành tinh Tạp Tư, mỗi người khi trưởng thành đều phải đến thánh đường để thức tỉnh kỹ năng thiên phú trong huyết mạch thú tộc của mình. Khi đó, trên quả c …
Phong Vu xuyên đến một thế giới thần kỳ.
Trên hành tinh Tạp Tư, mỗi người khi trưởng thành đều phải đến thánh đường để thức tỉnh kỹ năng thiên phú trong huyết mạch thú tộc của mình.
Khi đó, trên quả cầu pha lê sẽ hiện ra tên kỹ năng. Đa phần là “Tốc độ”, “Sức mạnh”, cao cấp hơn thì có “Mị hoặc”, “Phản đòn”…
Thiên phú quyết định vận mệnh.
Kẻ có thiên phú cao thì một bước lên trời, kẻ thấp thì rơi xuống vực thẳm.
Tin tốt: Phong Vu nhận được tên kỹ năng chưa từng có - “Nữ Oa”.
Tin xấu: Dù đã thử đủ mọi cách, cô vẫn chẳng thể hiện ra bất cứ kỹ năng gì.
Vì vô dụng, Phong Vu bị gia tộc vứt bỏ, còn bị hãm hại đày đến tinh cầu lưu vong.
Trên tinh cầu đó không có loài người, chỉ toàn những sinh vật từng thất bại khi thức tỉnh, biến trở lại hình thú, khát máu và tàn bạo.
Người cuối cùng bị lưu đày đến đây là hai trăm năm trước, chưa đầy một phút đã bị sư tử cắn đứt cổ, không còn xương cốt.
Phong Vu vẫn rất bình thản, ôm tâm lý “trước khi chết cũng phải sướиɠ một lần”, tìm ngay một con gấu trúc chỉ cần vung vuốt là có thể xẻ cô làm đôi.
Nửa tiếng sau, nhìn con gấu trúc nằm ngoan trong lòng mình, giơ móng vuốt nghịch chơi, Phong Vu cảm thấy đời này đã viên mãn.
Một năm sau, Phong Vu mở livestream.
Người trên hành tinh Tạp Tư kinh ngạc phát hiện: tinh cầu lưu vong hoang vu ấy đã bị… cải tạo?
Một con sư tử buộc năm búi tóc nhỏ trên đầu đang quét nhà? Khoan đã, còn có một con hồ ly trắng đang tưới rau?
Mà người tưởng chừng chết chắc, Phong Vu, lại đang chống nạnh mắng một con gấu nâu!
“Một ngày không bị mắng là trong lòng ngứa ngáy hả? Tôi nói bao nhiêu lần rồi! Ăn xong phải rửa sạch bát! Không được để qua ngày! Lại càng không được đe dọa bắt Tiểu Hoa rửa thay!”
Ống kính lia qua, chỉ thấy con gấu nâu hung dữ trong mắt mọi người đang ôm đầu bằng hai chân trước, co tròn người lại, trông vô cùng ấm ức.
Phong Vu thở dài: “Các cô các cậu… đúng là lứa tệ nhất tôi từng dạy đấy.”
Phong Vu luôn cho rằng mình thất bại khi thức tỉnh, cho đến một buổi chiều nhàn nhã nọ, cô chợt nhớ đến một bộ phim kiếp trước từng xem.
Nữ Oa… hình như còn được coi là mẹ của vạn vật?
[Trời ơi! Chưa đau đẻ mà đã phải làm mẹ rồi à!]