Gói quà tân thủ?
Aize lập tức có hứng thú. Cô chẳng cần làm gì, chỉ vừa động tâm niệm, chiếc rương liền tự động bật nắp.
Tiếng nhắc nhở máy móc vang lên.
[Đinh! Chúc mừng người chơi nhận được kỹ năng “Cô gái chân 3 giây”. Dù chỉ có 3 giây thì sao chứ, nhất định phải để kẻ địch biết sự dũng mãnh của bạn!]
Aize vốn đang hào hứng, bỗng chốc lặng thinh: Kỹ năng này... có gì đó không đúng lắm thì phải?
May mắn là chỉ có phần giới thiệu hơi lạ lùng, bản thân kỹ năng vẫn rất chính đáng.
Thế giới này có sự tồn tại của ma pháp và ma thú, thực lực được phân chia theo cấp bậc rõ ràng: Cấp thấp, cấp trung, cấp cao và cuối cùng là cấp thánh. Mỗi cấp lại chia thành 9 level.
Kỹ năng này có thể giúp người sử dụng ngay lập tức tăng lên một đại cảnh giới. Aize vừa sinh ra đã là cấp thấp lv5, nghĩa là nếu dùng kỹ năng này, cô lập tức đạt cấp trung lv5. Đến lúc đó, chỉ cần khẽ vung đuôi cũng có thể đánh cho gã vừa rồi đuổi cô chạy trối chết biến thành bánh rắn!
Nhưng nếu gọi là "Cô gái chân 3 giây", hiển nhiên kỹ năng này có giới hạn thời gian nghiêm ngặt.
Mà cũng không hẳn là 3 giây, cho dù chỉ có 30 giây thì cũng quá ngắn rồi đúng không?
Thời gian này còn chưa kịp kéo quần lên sau khi đi vệ sinh nữa là!
Còn nói là bạn đồng hành tốt nhất trong giai đoạn phát triển? Yếu ớt như vậy thì rốt cuộc quá trình phát triển đã sai ở bước nào chứ?
Kỹ năng này đâu có giúp cô chứng tỏ sự dũng mãnh, mà chỉ càng khiến người ta nhận ra cô "ngắn ngủn" thôi!
Hệ thống cũng trầm mặc một lúc rồi nói:
[Vận may của cô... Thôi kệ đi, đừng nản lòng. Chỉ cần cô chăm chỉ ăn uống, mau lớn, đến khi đạt cấp trung, kỹ năng này vẫn có thể nâng cấp mà.]
Aize: [Sau khi nâng cấp thì có thể kéo dài bao lâu?]
Hệ thống chần chừ: [Ừm... một phút.]
Aize: ...
[Đừng nói gì nữa, để một mình... À không, một con rắn như tao được yên tĩnh đi.]
Nhưng Aize cũng không yên tĩnh được bao lâu, vì cô đói bụng.
Điều này cũng dễ hiểu thôi, cô còn chưa ra khỏi vỏ đã suýt trở thành “bữa ăn nhẹ” của một con rắn khác. Sau khi nở ra, cô lại bị truy đuổi thừa sống thiếu chết. Những giờ tiếp theo, tâm trạng cô cứ lên lên xuống xuống, mà chủ yếu là xuống hoài không dứt.
Vấn đề là cô không biết mình có thể ăn gì.
Trên lý thuyết, cô là một con rắn háu ăn, thực đơn khá phong phú, ngay cả lá cây ven đường hay bùn đất dưới chân cũng có thể bỏ vào miệng. Nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn qua, cô đã loại chúng ra khỏi danh sách thực phẩm của mình.
Aize chậm rãi trườn ra khỏi hốc cây, quyết định đi tìm chút gì đó để ăn, tiện thể làm quen với môi trường xung quanh. Dù sao hệ thống cũng đã nói, cô đang trong thời gian bảo hộ tân thủ ba ngày, không có thứ gì có thể gây nguy hiểm chí mạng cho cô. Một cơ hội tốt như thế đương nhiên phải tận dụng triệt để.
Thế nhưng, càng đi cô càng cảm thấy xung quanh quá mức yên tĩnh. Ngoài tiếng côn trùng rả rích, cô không nghe thấy tiếng chim hót nào, cũng không thấy bóng dáng bất kỳ loài động vật nhỏ nào. Không lẽ là do cô khí thế bức người quá nên dọa chúng chạy hết rồi sao?
Không hiểu chuyện gì xảy ra, Aize loanh quanh một vòng quanh chỗ sinh ra, nhận ra rằng mọi sự chuẩn bị tâm lý trước đó của mình đều vô ích: Bởi vì ở đây hoàn toàn chẳng có con mồi nào cho cô săn cả. Chứ đừng nói là ăn!!!!
Mặt trời sắp lặn, vậy mà cô vẫn chưa tìm được thức ăn. Điều này khiến Aize bắt đầu thấy bực bội. Cô biết các loài rắn thông thường ban đêm dễ săn mồi hơn, nhưng vấn đề là cô không phải rắn thường. Cô còn chưa quen với cơ thể này, hành động vào ban đêm là một việc hết sức nguy hiểm.
Đột nhiên, bạch xà khẽ ngẩng đầu, thè lưỡi ra rồi hạ thấp thân mình, trườn về một hướng.
Aize lách qua lùm cây và phát hiện ra "đại ca" của mình... Ờm, chính là khứa rắn suýt chút nữa đã ăn thịt cô đó. Giờ nó vẫn đang quấn trên một nhánh cây, có lẽ cũng đói lắm rồi. Vừa nhìn thấy cô, nó lập tức phun ra một bãi độc.
Aize nhanh chóng nghiêng đầu né tránh, rồi lạnh lùng quan sát con rắn nọ, chờ xem nó còn có thể phun bao nhiêu bãi độc nữa. Có vẻ như nó vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, lần trước nó phun được năm bãi, lần này mới ba bãi đã không thể tiếp tục, chỉ có thể lao vào cận chiến.
Nhìn cái miệng há to của "đại ca", Aize lập tức vặn người, tránh đi cú cắn, rồi trườn đến chỗ thân nó đang bị quấn chặt lại. Cô hít sâu một hơi, sau đó há miệng cắn mạnh xuống!
Cô rõ ràng cảm nhận được răng nanh của mình xuyên qua lớp vảy cứng, cắm sâu vào da thịt. Một dòng chất lỏng chảy ra từ răng nanh, đó chính là nọc độc của cô. Cho dù là con rắn nhỏ bé nhất trong ổ thì đã sao? Cô vẫn có độc đấy nhé!
Con rắn lớn ngay lập tức quẫy mạnh, vung đuôi liên hồi, cái đầu điên cuồng vặn vẹo định cắn ngược lại Aize. Nhưng do thân nó bị thắt nút, hơn nửa phần cơ thể đều bị hạn chế, khiến đầu và đuôi không thể với tới cô. Có lẽ do cảm nhận được nguy cơ tử vong, nó bất ngờ há miệng, lại ngưng tụ một bãi độc khác!
Nhưng cùng lúc đó, cành cây mà nó quấn lấy cũng bắt đầu gãy nứt vì lực vùng vẫy quá mạnh.
Aize đã rất mệt rồi. Nếu bây giờ rút lui, cô không chắc có thể đánh bại nó một lần nữa.