Có hai người khiêng ra một chiếc rương. Moger đeo găng tay dày bên trái, thò tay vào trong rương. Khi rút tay ra, trong tay ông ta đang cầm một con rắn cạp nong còn sống. Tiếp đó, ông ta cầm con dao trong tay phải, lưỡi dao vung lên, máu tươi từ thân rắn lập tức nhỏ xuống.
Những giọt máu rơi xuống đất, như có sinh mệnh, men theo những đường vẽ kỳ quặc lan ra khắp hình vẽ.
Cảnh tượng đẫm máu đó khiến Ena hơi tái mặt, Ed dứt khoát đưa tay che mắt em gái.
Sau đó, Moger bước đến gần.
“Cô Ena, đừng sợ nhé.”
Ena gật đầu, rồi bước vào giữa hình vẽ, giơ cao cây pháp trượng. Miệng cô bé bắt đầu tụng niệm những câu thần chú cổ xưa, hình vẽ dưới đất thấm đẫm máu tươi bắt đầu biến hóa.
Aize trốn ở một bên, vừa nhìn vừa lạnh sống lưng. Gì đây? Hội nghị thường niên của giáo phái tà đạo à?
Cô căng thẳng nhìn chằm chằm vào hình vẽ kia, trong lòng cũng có chút tò mò không biết thứ đó là gì. Kế đó, cô thấy hình vẽ giống như một khối bột mì bị nhào nặn, liên tục biến hóa, cuối cùng bay lên không trung, biến thành một mũi tên.
Khi Ena kết thúc câu thần chú, mũi tên kia đột ngột xoay ngoắt, chỉ thẳng về phía Aize!
(Mũi tên đỏ nở nụ cười tà mị: Chúc mừng ngươi, mẹ rắn, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta.
Aize: ...)
***
Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu Aize chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ là do cô đã ăn quá nhiều anh chị em ruột, nên giờ bị rắn cạp nong nguyền rủa rồi?
Chưa kịp nghĩ xong, đã thấy đám người kia đồng loạt hô lên đầy phấn khích, rồi cứ thế lao về phía cô đang trốn. Aize hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.
Ai ngờ cái mũi tên kia còn biết đuổi theo, bám sát sau mông cô không rời, kéo theo cả một đám người đen sì sì rầm rập chạy theo.
Aize đâu dám để bị bắt, cúi đầu lao đi, thân rắn ngoằn ngoèo luồn lách như thể đang chơi game né chướng ngại vật. Tiện thể cô còn gọi hệ thống kiểm tra xem cái mũi tên có bị cô bỏ lại đằng sau chưa.
Ai ngờ hệ thống lại nói: [Hình như... mũi tên đó không phải đang đuổi cô.]
Aize khựng lại một chút, nghi hoặc ngoảnh đầu nhìn, phát hiện mũi tên lúc này không còn hướng về phía cô nữa mà đang lao vun vυ"t về một hướng khác. Còn đám người kia thì vẫn kích động như một lũ ngốc, cắm đầu cắm cổ chạy theo. Một đoàn người chạy như bay, đủ mọi lứa tuổi từ thiếu niên, thanh niên đến trung niên và cả người già cũng có luôn.
Rốt cuộc bọn họ đang làm cái trò gì vậy?
Do bị cuốn hút bởi luồng ma pháp vừa rồi, Aize càng thêm tò mò, thế là lặng lẽ bám theo phía sau.
Đêm đã khuya, may mà hôm nay trăng sáng, ánh trăng rọi xuống mặt đất giúp đám người chạy bạt mạng kia không vấp té lăn quay ra đường.
Chẳng bao lâu, cả nhóm đã tới trước một cửa hang tối om. Miệng hang không lớn, lại bị dây leo và rêu phong trên vách núi che khuất, nếu không có mũi tên đỏ dẫn đường thì người thường vốn không thể phát hiện nơi này có một cái hang.
Mũi tên đỏ không dừng lại, cứ thế chui thẳng vào trong.
Những người còn lại do dự một chút, rồi cũng lần lượt chui vào hang. Ngoại trừ Ena dáng người nhỏ nhắn nên chui vào khá dễ dàng, những người khác thì chẳng ai thuận lợi cả, vừa chen vừa lách, quần áo dính đầy bụi bẩn và dịch rêu xanh, thậm chí có người còn bị rách cả áo.
Aize với hình dáng hiện tại còn chưa to bằng cổ tay người khác, thế nên việc chui vào vô cùng nhẹ nhàng.
Lúc mới vào, lối đi bên trong khá chật hẹp, mọi người chỉ có thể xếp hàng dài nối đuôi nhau di chuyển. Không gian vừa hẹp vừa tối khiến người ta có cảm giác nghẹt thở. Người đi đầu là Moger lấy ra khối huỳnh thạch chiếu sáng, nhờ vậy nơi nhỏ hẹp này cuối cùng cũng có chút ánh sáng.
May mà đi thêm một đoạn, không gian bắt đầu trở nên rộng rãi. Đây là một hang động khổng lồ, bên trong có rất nhiều thạch nhũ với đủ hình dạng khác nhau, đâu đó còn vang lên tiếng nước tí tách.
Đó là âm thanh của những giọt nước từ thạch nhũ trên trần nhỏ xuống mặt hồ ngầm bên dưới. Hồ nước trong hang cực kỳ đẹp, xung quanh còn có hoa cỏ, rêu xanh phát sáng lấp lánh, song đó không phải điểm chính. Điểm chính là: Bên cạnh hồ nước, có một con rắn trắng dài hơn chục mét đang cuộn mình quanh một cột thạch nhũ khổng lồ!
Con rắn trắng đó rõ ràng đang bị thương rất nặng, khắp mình là những vết thương máu thịt lẫn lộn, vảy cũng rụng gần hết, phần đuôi thậm chí bị mất một mảng lớn da thịt. Nhưng chỉ cần nhìn cũng biết nếu không bị thương, con rắn này nhất định sẽ vô cùng đẹp đẽ, bộ vảy trắng tinh không tì vết kia chẳng khác gì bạch ngọc.
Nhưng điều khiến người ta bị hút chặt nhất chính là đôi mắt rắn đỏ rực ấy. Màu sắc đỏ thẫm như viên hồng ngọc rực rỡ nhất, vậy mà không hề có chút hơi ấm, chỉ là hai con ngươi thẳng đứng, khổng lồ và lạnh lẽo, đang nhìn chằm chằm vào đám người dám xông vào đây. Dù toàn thân thương tích đầy mình, con rắn trắng vẫn khiến người ta có cảm giác nó có thể há miệng nuốt trọn bọn họ bất cứ lúc nào!
Không ít người khi chạm phải ánh mắt rắn đỏ ấy lập tức nghẹn thở vì sợ hãi. Ena thậm chí còn hét lên một tiếng kinh hoảng. Ngay cả Ed cũng bị dọa cho giật mình, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, cố làm ra vẻ không sao, nói:
“Có gì mà phải sợ chứ, Yatali đã chết rồi. Đúng là đồ nhát gan.”